Đến rồi.
Thời khắc phán quyết cuối cùng cũng đến.
Trái tim Hạ Chi Dao đập bình bịch như sắp nhảy vọt lên tận cổ họng, đôi chân mềm nhũn không còn nghe theo sự điều khiển của cô nữa, cô gần như là bị người phía sau xô đẩy thì mới có thể bước đi về phía trước.
Bọn họ băng qua vài dãy hành lang, đi tới trước sảnh chính của một tòa nhà sàn mang đậm phong cách địa phương.
Tại cửa ra vào là hai hàng thủ vệ súng đạn sẵn sàng, bọn chúng đứng sừng sững, vẻ mặt nghiêm nghị, bầu không khí lạnh lẽo bao trùm.
Trên lầu thì đèn đuốc sáng trưng, còn mơ hồ nghe thấy tiếng người và tiếng nhạc vọng lại.
Bọn họ được đưa lên sân thượng tầng hai.
Vừa bước chân vào không gian đó, ánh mắt của tất cả mọi người đều bị người đàn ông ngồi chính giữa sân thượng chiếm trọn tâm trí.
Người đàn ông đó tựa lưng vào một chiếc ghế gỗ tếch rộng lớn, đôi chân dài tùy ý duỗi ra, đế giày quân đội dính bùn cứ thế gác lên một chiếc ghế sạch sẽ khác, tư thái ngông cuồng mà lười nhác.
Y mặc một chiếc áo phông đen tuyền, lớp vải bó sát phác họa nên những đường nét cơ bắp cứng cáp như tạc đá, trên cánh tay để trần là những đường gân xanh nổi cuồn cuộn tràn đầy sức mạnh bùng nổ.
Y rất cao lớn, dù đang ngồi như vậy vẫn cao hơn hẳn những người đứng xung quanh cả một cái đầu.
Ánh sáng từ trên đỉnh đầu hắt xuống, đổ bóng đậm nét lên ngũ quan sâu hoắm, lập thể của y. Xương mày cao, sống mũi thẳng tắp, đường xương hàm sắc lẹm như dao khắc.
Đó là một gương mặt đẹp trai đầy tính xâm lược, nhưng lại vì đôi mắt đen thẳm không chút hơi ấm kia mà trở nên đặc biệt đáng sợ.
Y cứ tĩnh lặng ngồi đó, không làm gì cả, vậy mà lại giống như một mãnh thú đang ẩn mình trong bóng tối, toàn thân tỏa ra áp lực khiến người ta nghẹt thở.
Bên cạnh y, người đàn ông được gọi là sếp Ba còn đang tươi cười đầy nịnh hót.
Ba Gia chừng hơn bốn mươi tuổi, dáng người béo phệ, trên khuôn mặt hắn ta chằng chéo những vết sẹo, nhìn qua cũng là kẻ tàn độc. Nhưng lúc này, hắn ta lại giống như một tên tiểu nhị đang khom lưng uốn gối.
“Ngài Thẩm, ngài xem, lô này mới nhất đấy, mơn mởn lắm.”
Ba Gia chỉ tay về phía bọn người Hạ Chi Dao, giống như đang khoe khoang món bảo vật hiếm có với khách quý của mình.
“Đều là sinh viên đại học vừa mới đưa từ Hoa Quốc sang đây hai ngày trước, sạch sẽ lắm.”
Giữa những ngón tay thon dài là một chiếc bật lửa bằng đồng cổ, đang được y mân mê một cách lơ đãng.
Nắp bật lửa đóng mở, liên tục phát ra những tiếng "tạch tạch" có nhịp điệu.
Nụ cười nịnh nọt trên mặt sếp Ba gần như không giữ nổi nữa, hắn ta đang định khuyên nhủ thêm vài câu thì giọng nói trầm thấp của người đàn ông đã vang lên.
“Tôi không có hứng thú với phụ nữ.”
Lời này đúng là không nể mặt chút nào, nụ cười của sếp Ba cứng đờ trên mặt, trán hắn ta lấm tấm những giọt mồ hôi mịn.
Vị này chính là Thẩm Ngự, một trong những tay buôn vũ khí lớn nhất Đông Nam Á.
Thẩm Ngự, một tay cự phách trong giới kinh doanh, nắm giữ lĩnh vực tài sản cao cấp tại Đông Nam Á.
Các mảng cấu trúc tài sản an ninh chuyên biệt và quản lý tài sản gia tộc dưới trướng của y đều được bố trí mạng lưới vô cùng kín kẽ, thực lực thâm sâu khó lường.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)
