"Tất cả bước ra ngoài cho tao! Nhanh lên!"
"Tỉnh lại ngay! Lũ lợn này!"
Rầm!!!
Keng!!!
Một chiếc ủng quân đội dính đầy bùn đất thô bạo đá văng cửa lồng.
Tiếng kim loại va chạm chói tai khiến tất cả các cô gái đều không tự chủ được mà co rúm người lại, phát ra những tiếng kêu kinh hãi như một bầy chim cút bị chấn kinh.
Mấy gã đàn ông mặc trang phục rằn ri, tay cầm súng trường tự động với khuôn mặt hung tợn đứng bên ngoài, họng súng đen ngòm chĩa thẳng vào các cô.
"Lề mề cái gì! Muốn chết hả!" Một tên cai ngục gầm lên bằng thứ tiếng Trung lơ lớ.
Các cô gái lần lượt vội vàng bò ra khỏi lồng sắt.
Một cô gái vì quá yếu và sợ hãi nên động tác chậm mất nửa nhịp, ngay lập tức, một báng súng đen ngòm mang theo luồng gió rít đầy tàn nhẫn đã nện thẳng vào lưng cô ấy.
Bốp! Một tiếng động trầm đục vang lên.
Cô gái kia thậm chí còn không kịp thét lên một tiếng thì đã đổ rạp xuống đất như một con búp bê vải rách.
Hạ Chi Dao sợ đến mức hồn xiêu phách lạc. Giờ phút này cô cũng chẳng màng đến gì nữa, tay chân luống cuống, vừa lăn vừa bò theo đám đông mà chen chúc ra ngoài.
Gậy gộc và báng súng quất xuống không nương tay vào người, vào chân, cơn đau thấu trời ép các cô phải nhanh hơn, nhanh hơn nữa.
Cơn đau khiến đại não hỗn loạn của Hạ Chi Dao tỉnh táo lại đôi chút.
Cô không thể chết.
Cô tuyệt đối không thể chết ở đây được!
Cô phải sống, cô phải trở về, cô phải tận miệng hỏi Hạ Hoành Văn tại sao! Ông ta là chú ruột của cô cơ mà!
Hơn nữa, trước đó cô không liên lạc được với cha mẹ, chẳng lẽ hai người họ cũng bị lừa đến đây rồi sao?
Cha, mẹ...
Đám con gái bị lùa đến một bãi đất trống, đứng chân trần trên nền cát nóng bỏng, hèn mọn như một dãy hàng hóa chờ bán.
Cái nắng gắt giữa trưa độc địa vô cùng, như đốt cháy da thịt, khiến người ta hoa mắt chóng mặt.
Một gã đàn ông ngậm điếu thuốc đi tới, đôi mắt ti hí đục ngầu như một tên trộm gà, nhìn chằm chằm vào họ như đồ tể đang xem xét thịt lợn.
"Mấy đứa này, chất lượng khá đấy."
Gã đàn ông dùng cây gậy gỗ trong tay, tùy tiện chỉ vào bốn cô gái, trong đó có Hạ Chi Dao. Cây gậy chọc vào da thịt một cách đầy sỉ nhục.
"Hạng A."
"Mấy đứa này, hạng B." Gã lại chỉ vào mấy cô gái mặt vàng vọt, gầy trơ xương khác.
"Còn lại, hạng C." Gã nhả ra một vòng khói vàng khè, giọng điệu khinh khỉnh như đang xử lý một đống rác rưởi.
Hạ Chi Dao cùng ba cô gái được chọn khác bị hai tên lính canh chĩa súng áp giải rời khỏi hàng, chuẩn bị đưa đến phòng hạng A.
Ở cái nơi quỷ quái này, xinh đẹp không phải là tấm vé may mắn, mà rất có thể là chuyến tàu tốc hành dẫn đến một tầng địa ngục sâu hơn.
Không ai biết điều gì đang chờ đợi các cô trong căn phòng hạng A đó cả.
*
Đầu óc Hạ Chi Dao trống rỗng, chỉ biết bước đi một cách máy móc.
Bốn cô gái được định mức hạng A bị đưa đến trước một căn nhà cấp bốn xập xệ.
"Vào đi!" Tên đứng gác thô bạo đẩy họ một cái.
Trong phòng trống huếch, chỉ có mấy ống nước nhô ra từ vách tường và một lỗ thoát nước bẩn thỉu.
"Cởi hết quần áo ra!"
Mệnh lệnh của tên đứng gác đơn giản mà thô bạo.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)
