Đông Nam Á, khu vực Mạt Khổng.
Giữa hè.
Mặt trời chói chang treo lơ lửng trên không trung như một quả cầu lửa khổng lồ, dường như muốn nướng chảy cả mặt đất đến mức tứa mỡ.
Không khí nóng hầm hập, mỗi lần hít thở đều giống như đang nuốt lấy những luồng gió nóng lẫn với cát bụi.
Mùi khai nồng của nước tiểu quyện với mùi chua loét của mồ hôi khiến Hạ Chi Dao cảm thấy dạ dày cuộn lên, buồn nôn vô cùng.
Cô co quắp trong góc của chiếc lồng sắt thấp bé, những thanh sắt bị mặt trời nung nóng hầm hập vẫn luôn cộm phía sau sống lưng cô.
Mỗi một hơi thở đều là một sự giày vò.
Chiếc lồng này nhỏ đến mức đáng thương, vậy mà lại nhồi nhét tới bảy tám cô gái đang ăn mặc tơi tả giống như cô.
Họ giống như một lũ gia súc sắp bị đưa lên bàn mổ, cơ thể dán chặt vào nhau, mồ hôi nhớp nháp hòa lẫn, ngay cả việc duỗi thẳng chân cũng trở thành một điều xa xỉ.
Thi thoảng, có một vài tiếng nức nở bị kìm nén đến cực hạn vang lên, nhưng rồi cũng nhanh chóng tan biến vào bầu không khí nóng nực này.
Ở nơi này, khóc lóc là một điều xa xỉ, bởi vì nó chỉ khiến chút sức lực và lượng nước cuối cùng còn sót lại trong cơ thể tiêu hao nhanh hơn mà thôi.
Đã hai ngày hai đêm rồi.
Bọn cô bị nhốt ở đây, không một giọt nước, không một hạt cơm.
Thậm chí ngay cả việc ra ngoài đi vệ sinh cũng là hy vọng xa với.
Cổ họng cô như bị nhét một nắm than hồng, bỏng rát đau đớn, mỗi lần nuốt nước bọt đều đau đớn như thể nuốt phải mảnh sành.
Cơ thể cô đã chẳng còn dư thừa chút nước nào để có thể rơi lệ nữa.
Hạ Chi Dao năm nay mười chín tuổi, là sinh viên năm hai của một trường đại học trọng điểm tại Trung Quốc. Cuộc đời cô lẽ ra phải là gấm vóc hoa tươi, rạng rỡ huy hoàng.
Thế nhưng chỉ ba ngày trước, một cuộc điện thoại đã kéo cô xuống mười tám tầng địa ngục.
Người gọi điện là chú ruột của cô, Hạ Hoành Văn.
Trong điện thoại, giọng nói của chú cô vô cùng nôn nóng, nói rằng cha mẹ cô gặp chuyện ngoài ý muốn khi đang bàn chuyện làm ăn ở Thái Lan, bảo cô phải lập tức sang đó ngay.
Cô nghe tin thì trong lòng vô cùng lo lắng, vội vàng gọi điện cho cha mẹ nhưng đầu dây bên kia liên tục báo máy bận hoặc tắt máy.
Cô cũng không dám chậm trễ, dùng tốc độ nhanh nhất làm visa khẩn cấp, ngồi trên chuyến bay đến Thái Lan.
Sau khi hạ cánh, một người đàn ông tự xưng là bạn của chú cô đã nhiệt tình tiếp đón cô, nói rằng sẽ lái xe đưa cô đi đường bộ đến một nơi gọi là Mạt Khổng để gặp cha mẹ.
Sau đó, cô uống một ngụm nước do đối phương đưa cho, rồi hoàn toàn mất đi tri giác.
Đến khi tỉnh lại, cô đã ở trong chiếc lồng sắt địa ngục này rồi.
Hộ chiếu, điện thoại, tất cả đồ vật có giá trị trên người đều không cánh mà bay, chỉ còn lại chiếc váy hai dây bị xé rách tả tơi, miễn cưỡng che đi những bộ phận nhạy cảm.
Hóa ra, trên thế gian này thực sự có địa ngục.
Và người chú ruột của cô, Hạ Hoành Văn, đã đích thân đẩy cô vào đó.
Nỗi đau bị người thân phản bội này còn đau đớn hơn bất kỳ sự tra tấn thể xác nào.
*
Một vài lưu ý:
Nam chính là có thiết lập và tính cách ác liệt, nếu không hợp gu xin đừng đọc, ai có điểm kỵ cũng xin đừng đọc.
Nam chính "sạch" từ đầu đến chân, tuyệt đối chung thủy. Giai đoạn đầu chỉ có ngược chứ không sủng, nhưng từ đầu chí cuối y chỉ yêu duy nhất một mình nữ chính. Truyện không có những màn tranh giành tình cảm kiểu ruồi bu, không có nữ phụ độc ác, kết thúc HE (có hậu).
Giai đoạn đầu là ngọt sủng, về sau sẽ dần dần ngọt ngào hơn nữa, các bạn có thể kỳ vọng vào điều này.
Những bạn không chấp nhận được thiết lập của bộ truyện này xin hãy dừng bước! Đừng đọc xong rồi lại quay sang trách tác giả ngược đãi nữ chính. Cuộc sống thực tại đã đủ vất vả rồi, đừng quá khắt khe hay nâng tầm quan điểm khi đọc tiểu thuyết, đọc truyện cốt là để giải trí và tìm cảm giác sảng khoái mà thôi.
Vậy nên, bạn nào cảm thấy có thể tiếp nhận được thì hãy đọc tiếp nhé. Đừng vì thiết lập tính cách tàn bạo của nam chính mà để lại đánh giá tiêu cực, bọn mình sẽ buồn lắm đó!
Trong truyện này, khoảng cách địa vị giữa hai người quá lớn, nữ chính tuyệt đối không có đường lui. Xin đừng chê cô ấy yếu đuối, bởi trong hoàn cảnh ấy, có thể sống sót đã là một điều phi thường rồi. Và hiện thực bao giờ cũng tàn khốc hơn thế giới ảo nhiều.
Đây là một truyện mà mình rất thích và cũng mong các bạn sẽ yêu thích nó như mình.
Chúc mọi người đọc truyện vui vẻ! Cảm ơn các bạn đã ủng hộ!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)

