Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Bê Bối Chương 15:

Cài Đặt

Chương 15:

Hoắc tiên sinh cứng họng, đành quay mặt đi, lặng lẽ khởi động xe.

Một lúc lâu sau, anh mới lên tiếng: “Cái tát vừa rồi chỉ mang lại cho em sự hả hê nhất thời, nhưng lại không có lợi cho Yến Thời chút nào.”

Dừng lại một chút, anh nói tiếp: “Em hoàn toàn có thể đưa Yến Thời về ở cùng.”

Hạ Thanh Thời quay mặt sang, nở nụ cười nửa miệng: “Hoắc tiên sinh, em nhận thấy anh có vẻ đặc biệt hứng thú với anh em trai của em, đúng không?”

Trong vấn đề này, Hoắc Đình Dịch tôn trọng quyết định của cô nên không có ý định can thiệp. Bởi vậy, anh gật đầu và nói: “Cứ coi như anh chưa nói gì.”

Có lẽ là vì tình yêu chưa đủ lớn. Hạ Thanh Thời thầm nghĩ. Cô yêu Hoắc tiên sinh, nhưng chưa đến mức có thể tùy tiện tiêu xài tiền của anh. Hoặc cũng có thể vì tình yêu quá sâu đậm nên cô cần giữ gìn lòng tự trọng trước mặt anh. Hơn nữa, Yến Thời cũng chưa chắc đã muốn đi theo cô.

***

Trước khi rời xe, Hạ Thanh Thời thông báo: “Tối nay còn có tiệc chúc mừng, nên em sẽ ở lại đây luôn và sáng mai mới về.”

Hoắc tiên sinh, người vốn luôn giữ vẻ điềm tĩnh, giờ đây lại tỏ ra không hài lòng. Anh nhíu mày suy nghĩ một lát, rồi đưa ra lời nhận định: “Anh thấy các em sẽ chẳng đoạt được giải thưởng nào đâu.”

Anh ấy lúc này thật đáng yêu.

Hạ Thanh Thời nhổm dậy, ghé sát và đặt một nụ hôn lên môi anh, sau đó buông anh ra, mỉm cười nói: “Cứ chờ xem.”

Hoắc tiên sinh không chấp nhận một cái chạm môi hời hợt như vậy. Một tay anh nắm lấy tay cô, tay kia siết chặt eo cô, kéo cô sát vào.

Hạ Thanh Thời loạng choạng, mất thăng bằng, hai tay cô đặt lên vai anh.

Cô quỳ một gối trên ghế, hai tay bám vào vai anh, cứ thế mà đón nhận nụ hôn sâu của anh.

Không rõ đã bao lâu trôi qua, Hoắc Đình Dịch mới từ từ buông cô ra.

“Mấy giờ thì buổi lễ kết thúc?” Anh nhìn chiếc đồng hồ trên cổ tay, giọng khàn đặc: “Anh sẽ đến đón em.”

***

Ban tổ chức đã sắp xếp phòng chờ dành cho khách. Hạ Thanh Thời đi thẳng đến phòng của Nhậm Hoài Tây trước tiên.

Hôm nay anh ta có mặt đúng giờ. Khi Hạ Thanh Thời đến, anh ta đã tắm rửa, thay trang phục xong xuôi và đang ngồi đợi đến lượt trang điểm.

Thấy Hạ Thanh Thời, anh ta ngẩn ra đôi chút, sau đó nở nụ cười lạnh lùng: “Cô là người đến trễ nhất đấy. Mọi người đều đang chờ cô.”

Tiểu Đại đứng phía sau anh ta ra dấu “Ok” với Hạ Thanh Thời, ngụ ý rằng hôm nay anh ta không hề làm loạn.

Hạ Thanh Thời yên tâm phần nào, lười để tâm đến anh ta nên cô lập tức quay người rời khỏi phòng.

Đến phòng Diệp Chân Chân, chuyên viên trang điểm và stylist vẫn chưa có mặt. Cô nàng đang nằm đắp mặt nạ.

Vừa trông thấy Hạ Thanh Thời, Diệp Chân Chân lập tức tháo mặt nạ ra, hấp tấp nói với cô: “Dịch Tiêu đã nhắn tin cho tớ!”

Dịch Tiêu này chính là người bạn trai tên Dịch Tiêu của Hạ Hiểu Đường.

Thế giới này thật nhỏ bé. Ba người họ là bạn học cấp ba của nhau. Diệp Chân Chân đã yêu thầm Dịch Tiêu nhiều năm nhưng không thể theo đuổi được. Trong khi đó, Hạ Hiểu Đường chỉ mới chuyển đến ngôi trường ấy vào năm lớp mười hai, và chỉ một tháng sau đã nhanh chóng “bắt gọn” Dịch Tiêu.

Hiểu rõ mối quan hệ phức tạp giữa ba người họ, Hạ Thanh Thời lập tức liếc xéo cô nàng: “Đó là vì anh ta và Hạ Hiểu Đường đang cãi vã đòi chia tay đấy.”

Không ngờ vừa nghe vậy, Diệp Chân Chân lại càng thêm phần phấn khích: “Tớ đã nói từ lâu là hai người đó không hợp nhau rồi mà!”

Hạ Thanh Thời cảm thấy khó chịu trước sự ngây ngô của cô nàng: “Hạ Hiểu Đường coi anh ta là lốp dự phòng, còn anh ta lại coi cậu là lốp dự phòng. Ba người các cậu đúng là một chuỗi mắt xích luẩn quẩn.”

Bị cô nói trúng tim đen, Diệp Chân Chân hơi giật mình, nhưng vẫn lầm bầm: “Tớ mặc kệ. Dù thế nào thì tớ vẫn thích anh ấy.”

Hạ Thanh Thời lắc đầu, ra vẻ than vãn “hận rèn sắt không thành thép.” Đúng lúc này, điện thoại reo vang. Cô nhìn màn hình, bình tĩnh bước ra ngoài để nhận cuộc gọi. Đó là cuộc gọi từ mẹ chồng cô.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc