Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Bê Bối Chương 14:

Cài Đặt

Chương 14:

Cô hiểu rõ mình vừa hành động hoàn toàn theo cảm tính. Chừng nào Yến Thời còn hiện diện trong ngôi nhà này, chừng đó anh vẫn sẽ nằm gọn trong lòng bàn tay kẻ khác. Việc cô nảy sinh mâu thuẫn với mẹ con Thẩm Lộ Dao, xét về khía cạnh của Yến Thời, chỉ mang lại trăm điều hại chứ chẳng hề có lợi ích nào.

Trước nay, Hạ Thanh Thời luôn căm ghét tột độ những khoảnh khắc hiếm hoi mình đánh mất sự tỉnh táo như thế.

Giữa lúc cô đang miên man suy nghĩ, Hoắc Đình Dịch đã xuất hiện từ tầng trên tự lúc nào.

Dưới đây chỉ còn lại cô cùng Yến Thời, Hạ Hiểu Đường đã giận dỗi bỏ lên lầu, còn Thẩm Lộ Dao thì đi theo dỗ dành cô ta.

Bất ngờ trông thấy người lạ, Yến Thời trở nên lúng túng. Anh giật mình đứng phắt dậy, liếc nhìn Hoắc Đình Dịch rồi quay sang em gái, vẻ mặt vô cùng bối rối: “Thanh Thanh, anh, anh cần lên lầu đây.”

Chẳng chờ Hạ Thanh Thời kịp đáp lời, Hoắc Đình Dịch đã cất tiếng trước. Anh nhìn quả cam đã được bóc sẵn trong tay Yến Thời và hỏi: “Đây là trái gì vậy? Có hương vị ra sao?”

Yến Thời ngơ ngẩn một chốc, rồi vội vàng giấu trái cam ra sau lưng: “Cái này là dành cho Thanh Thanh.”

Hoắc Đình Dịch trầm ngâm giây lát, rồi hỏi với vẻ thành khẩn: “Không thể tặng cho em được sao?”

Mặt Yến Thời đỏ ửng. Anh suy nghĩ hồi lâu, sau đó mới ngập ngừng lên tiếng: “Vậy… Để tôi gọt cho anh một trái.”

Hoắc Đình Dịch bật cười: “Tuyệt vời.”

Hạ Thanh Thời bước lên thư phòng để tìm ông Hạ. Có lẽ cuộc đối thoại trước đó diễn ra khá thuận lợi nên sắc mặt ông Hạ trông rất ôn hòa. Khi nhìn thấy cô, ông thậm chí không hề hỏi về chuyện cô đăng ký kết hôn đầy hoang đường ở nước ngoài, mà lập tức đứng dậy khỏi bàn làm việc: “Đang đợi bố à? Vậy mau xuống ăn cơm thôi.”

Hạ Thanh Thời tiến tới ôm lấy cánh tay bố, mỉm cười bảo: “Hiểu Đường đang giận con rồi, bố dỗ em ấy giúp con nhé?”

Nghe vậy, ông Hạ liền cau mày, giọng điệu tỏ rõ sự không hài lòng: “Con bé lại gây chuyện gì nữa đây? Sao con vừa về là nó đã nổi cơn rồi?”

“Bố à.” Hạ Thanh Thời lay nhẹ tay ông, giọng có vẻ hối lỗi: “Hiểu Đường là em, đáng lẽ con nên nhường nhịn em ấy mới phải… Hơn nữa, chuyện hôm nay là do lỗi của con, con đã đánh em ấy.”

Nghe cô nói mình đã ra tay đánh người, ông Hạ tỏ vẻ kinh ngạc: “Nó đã làm gì con?”

“Tóm lại là do con sai.” Rời khỏi thư phòng, Hạ Thanh Thời kéo ông về phía phòng Hạ Hiểu Đường: “Con sẽ đi xin lỗi em ấy. Bố giúp con dỗ dành em ấy nhé, bố bảo em ấy là người lớn, đừng chấp nhặt kẻ tiểu nhân như con, bảo em ấy tha lỗi cho chị gái được không bố?”

Khi đến trước cửa phòng Hạ Hiểu Đường, hai người dừng lại.

Hạ Thanh Thời khẽ gõ cửa: “Hiểu Đường ơi, em có ở trong đó không?”

Bên trong hoàn toàn im ắng. Vài giây sau, đáp lại cô là tiếng va đập lớn giữa một vật cứng và cánh cửa.

Ông Hạ nổi giận, định bước tới đẩy cửa xông vào.

Hạ Thanh Thời vội vàng cản ông lại, khẽ nói: “Bố, bố đừng mắng em ấy. Cứ để con nói chuyện với em.”

Dứt lời, cô gõ cửa, giọng dịu dàng: “Hiểu Đường, chị biết em đang giận chị, nhưng vẫn cần phải ăn cơm… Nếu em không muốn dùng bữa cùng chị, vậy thì chị sẽ về đây.”

Cô còn chưa kịp nói hết câu, cánh cửa chợt mở toang, để lộ khuôn mặt giận dữ của Hạ Hiểu Đường: “Hạ Thanh Thời, tôi không cần cô đến đây giả vờ thương hại đâu!”

Vừa nói xong, cô ta quay sang nhìn ông Hạ, thốt ra lời lẽ không chút kiêng dè: “Mấy người muốn diễn trò tình cha con thắm thiết thì cũng đừng diễn trước mặt tôi! Tôi biết bố chỉ xem cô ta là con gái thôi, việc gì phải bận tâm tôi sống chết thế nào?”

Những lời lẽ này thật quá hỗn xược, ông Hạ giơ tay tát cô ta một cái, cả người run rẩy vì tức giận: “Đúng là ta không có đứa con gái hư hỏng như mày!”

Hạ Thanh Thời đứng sau lưng ông Hạ, khoanh tay lặng lẽ quan sát cảnh tượng trước mắt giữa hai cha con.

Thực chất, Hạ Hiểu Đường chẳng sai điều gì cả. Lỗi lầm duy nhất của cô ta là đã đánh giá sai vị trí của mình trong lòng ông Hạ, tự cho rằng chỉ với thân phận con gái ông là có thể hành xử tùy ý.

Tại sao lại phải bận tâm?

Hạ Thanh Thời liếc nhìn anh, đáp lại thản nhiên: “Em còn vô số chuyện khác chưa nói với anh đâu.”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc