Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Bẫy Tình Chương 20:

Cài Đặt

Chương 20:

Bịch một tiếng, cậu bạn ngồi phịch xuống bên cạnh, nheo mắt nhìn anh đầy ẩn ý: “Này, dạo này bận gì mà trông cứ như đang yêu thế?”

Thẩm Chiêu Dã vừa ngẩng lên định đáp lời thì một cô gái lạ mặt đã chen vào.

Anh khẽ nhíu mày, lập tức dịch người sang một bên.

Cô gái kia vẫn không chịu bỏ cuộc, cố xen vào cuộc nói chuyện: “Bận gì vậy? Ai đang yêu thế?”

Suốt buổi tiệc, không ngừng có người đến mời rượu, nhưng Thẩm Chiêu Dã không uống một giọt nào, chỉ cầm chai nước có ga trên tay.

Bảy giờ hai mươi phút, anh gọi chủ tiệc lại, mở lời mượn một chiếc xe.

Anh nghĩ đến cảnh mấy hôm nay trời Bắc Kinh nóng như đổ lửa, lần nào đi xe đạp về, cổ áo Ôn Quỳ cũng ướt đẫm mồ hôi.

Cậu bạn nhìn anh một lúc lâu, như muốn tìm ra điều gì đó, rồi cười hì hì: “Cậu muốn vay tiền cũng được mà, sao lại chỉ mượn một chiếc xe?”

Thẩm Chiêu Dã lảng sang chuyện khác: “Chỉ cần cái này thôi.”

Giây tiếp theo, cậu bạn tiện tay ném một chùm chìa khóa xe cho anh: “Tự chọn đi.”

Đợi Thẩm Chiêu Dã về đến nhà, vừa vặn bảy giờ năm mươi.

Nhưng có chút kỳ lạ…

Anh vừa bước vào nhà đã nghe thấy tiếng hát khe khẽ vọng ra từ phòng tắm. Giọng hát không cao, nhưng lại lí nhí, đáng yêu như tiếng mèo con cào nhẹ.

Tiếng hát trong phòng tắm chợt im bặt. Vài giây sau, Ôn Quỳ nói vọng ra: “Anh về rồi à? Em nhắn tin cho anh rồi đấy, phòng em hết nước nóng nên em sang tắm nhờ.”

“Tôi biết.” Giọng Thẩm Chiêu Dã mang theo tiếng cười nhẹ. Anh chỉ không ngờ, khi gội đầu cô lại hát một bài hát đáng yêu đến vậy.

Khi Ôn Quỳ bước ra, cô thấy Thẩm Chiêu Dã đã cắm sẵn máy sấy tóc vào ổ điện, đang dùng đôi mắt cười lấp lánh chờ cô đến.

Trở về phòng mình, Ôn Quỳ không kìm được mà lăn một vòng trên giường.

Cuộc sống hiện tại đẹp đến mức không giống thật.

Cô lại lôi điện thoại ra, hào hứng kể lại mọi chuyện cho hội bạn thân.

Bách Trình Chân nghe xong, cảm thán một câu: 【Khoan đã Quỳ Quỳ, cậu có chắc đây không phải là cậu đã thuê một quản gia nam không lương không? Anh ta chu đáo đến vậy cơ à?】

Nguyên Dĩ Nam lại tò mò chuyện khác: 【Tớ chỉ muốn biết người đàn ông này đẹp trai đến mức nào thôi?】

Bách Trình Chân lập tức hùa theo: 【Đúng vậy, mấy chiêu ga lăng này có gì lạ đâu. Chẳng qua anh ta đặc biệt ở chỗ là bạn cùng phòng với cậu thôi chứ gì?】

Ôn Quỳ xóa đi sửa lại mấy lần, cuối cùng thành thật gõ: 【Rất đẹp trai, rất đẹp trai, rất đẹp trai.】

Thấy cô nín nhịn mãi mới nặn ra được một câu như vậy, Bách Trình Chân cười không ngớt: 【Quỳ Quỳ không phải là lún sâu vào rồi đấy chứ? Mới có bao lâu đâu.】

Lần này Ôn Quỳ trả lời rất nhanh: 【Không có đâu, chỉ là thấy người ta tốt thôi, với lại thật sự rất đẹp trai.】

Nguyên Dĩ Nam: 【…】

Nguyên Dĩ Nam: 【@Mơ Thành Hiện Thực tớ thấy cái group này nồng nặc mùi mê trai rồi đấy.】

Bách Trình Chân: 【Nếu có một anh chàng đẹp trai lại còn chu đáo với tớ như thế, tớ có thể mê trai gấp mười lần Quỳ Quỳ ấy chứ, hahaha. Quỳ Quỳ, thế sao tối nay cậu cứ khen anh ta mãi vậy, còn bảo không phải là lún sâu vào rồi.】

Ôn Quỳ gõ lại một câu rất nghiêm túc và chân thành: 【Trái cây ngon thật mà, pizza với món Nam Kinh hôm nay cũng ngon nữa, khen không được à?】

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc