Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Ôn Quỳ vừa rửa mặt xong, mở cửa phòng ra, suýt chút nữa thì đứng tim khi thấy trang phục của Thẩm Chiêu Dã.
Anh đang mặc một chiếc áo ba lỗ màu trắng, khéo léo khoe ra những đường nét cơ bắp săn chắc trên cánh tay.
“Chào buổi sáng.” Thẩm Chiêu Dã cười với cô.
Ánh mắt anh đầy ý trêu chọc, như thể đang nói: “Chẳng phải trước đây cô muốn xem cơ bắp của tôi sao?”
Ôn Quỳ cảm thấy mặt mình nóng bừng, lúc ra ngoài chạy bộ cùng anh cũng không dám đi quá gần.
Buổi sáng cuối tuần, công viên khá đông người. Ai đi qua cũng ngoái lại nhìn cô và Thẩm Chiêu Dã.
Do đó, khi có tiếng gọi từ phía sau, Ôn Quỳ không lập tức nhận ra.
Một cô gái cao ráo, năng động chạy đến trước mặt Thẩm Chiêu Dã, ánh mắt cô ta dò xét nhìn Ôn Quỳ một lượt.
Rồi cô ta quay sang Thẩm Chiêu Dã, chào bằng tiếng Anh đầy thân mật: “Anh về nước khi nào vậy, sao không nói cho tôi một tiếng? Lần tới chạy bộ, tôi đi cùng anh là được rồi, cần gì người khác.”
Cô gái trông trạc tuổi họ, ngoại hình khá Tây, có chút mạnh mẽ, trông cũng giống con lai.
Thẩm Chiêu Dã không thèm nhìn cô ta, chỉ cúi đầu giới thiệu với Ôn Quỳ bằng tiếng Trung: “Cô ấy là bạn học cấp ba của tôi.”
Thiên phú học ngôn ngữ của Thẩm Chiêu Dã thật đáng nể, tiếng Trung của anh bây giờ đã có thể giao tiếp cơ bản, lại không hề có âm điệu lơ lớ. Giọng tiếng Trung của anh không giống khi nói tiếng Anh, có chút ôn hòa và trầm ấm, nghe vào tai có chút ngưa ngứa.
Ôn Quỳ không ngờ mình lại có ngày mê giọng nói của một người đến vậy, chỉ muốn anh nói thêm vài câu nữa. Nhưng cô liếc nhìn cô gái kia, cảm thấy bầu không khí có chút kỳ lạ.
Cô gái phồng má, lúc này Thẩm Chiêu Dã mới lạnh nhạt buông một câu “không cần”.
“Nguyên Nguyên, lát nữa cô muốn ăn gì? Bánh mì sandwich hay bánh bao đậu đỏ?” Anh đưa cho Ôn Quỳ một chai nước khoáng đã vặn sẵn nắp.
Ôn Quỳ cầm chai nước, dưới ánh mắt có chút tức giận của cô gái kia, uống cũng dở mà không uống cũng không xong. Cô do dự hai giây rồi cứ thế tu một hơi.
“Chưa chạy mà, chạy xong rồi tính sau nhé.” Ôn Quỳ lấp liếm.
Thế nhưng sau đó, cô gái kia cứ như hình với bóng đi theo bên cạnh họ, liên tục dùng tiếng Anh bắt chuyện với Thẩm Chiêu Dã. Nghe qua là Ôn Quỳ hiểu ngay, cô ta có ý với anh, và đã từ rất lâu rồi.
Thẩm Chiêu Dã suốt dọc đường chỉ đáp lại cô ta hai câu. Ngoài câu “không cần”, thì là câu cuối cùng khi họ kết thúc vòng chạy, nói bằng tiếng Anh:
“Chúng tôi phải về rồi, bye.”
Ôn Quỳ lúc đó đang uống nước, nghe thấy suýt chút nữa thì sặc. Thật không ngờ Thẩm Chiêu Dã lại đối xử với những cô gái khác lạnh lùng như vậy.
Mua bữa sáng về xong, Ôn Quỳ ngủ bù một giấc. Khi tỉnh dậy, cô thấy Thẩm Chiêu Dã để lại một tờ giấy nhắn, nói rằng anh đã đặt bữa trưa và bữa tối cho cô, anh đi dự tiệc sinh nhật bạn, sẽ về trước tám giờ.
Khi hoàng hôn buông xuống, ánh nắng dần tắt.
Trong đầu anh lại đang nghĩ lát nữa sẽ mang trái cây gì về cho Ôn Quỳ. Cô không thích ăn đồ ngọt quá nhiều vào buổi tối, cũng không thích loại quá cứng hay quá mềm.
Người bạn kia cười không khách khí: “Thôi đi, anh thế này chắc chắn là có việc gì rồi, nếu không ai có thể bắt anh đi học chứ.”
Thẩm Chiêu Dã vẫn mỉm cười, không nói gì.
Dòng suy nghĩ của anh đã trôi đi xa. Ôn Quỳ bây giờ chắc đã ăn bữa thứ hai rồi, không biết món pizza tôm hùm đất có hợp khẩu vị của cô ấy không.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)

-198627.png&w=640&q=75)
-580734.png&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)