Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Bẫy Tình Chương 17:

Cài Đặt

Chương 17:

Khi nói về chuyên môn, Thẩm Chiêu Dã hiếm khi đùa cợt. Anh lập tức chỉ vào cuốn cẩm nang sản phẩm, phân tích cho cô nghe vài điểm mấu chốt.

Ôn Quỳ càng nghe mắt càng sáng, chợt bừng tỉnh, nhận ra điểm nhấn thực sự của sản phẩm lại nằm ở một khía cạnh khác. Cô nhanh chóng vạch ra hai phương án, một phương án tập trung vào điểm nhấn quảng bá mới, phương án còn lại kết hợp cả trải nghiệm lái xe thông minh và cảm giác lái tốc độ.

Ôn Quỳ nhanh chóng gõ bàn phím, ánh mắt tập trung cao độ. Thẩm Chiêu Dã lẳng lặng rời đi, để lại không gian cho cô.

Khi có động tĩnh trở lại, cũng là lúc Ôn Quỳ vừa nhấn nút lưu.

Thẩm Chiêu Dã không biết đã đứng bên cạnh bàn từ lúc nào, anh đưa cho cô một chai nước đã vặn sẵn nắp.

Ôn Quỳ định từ chối thì nhận ra đó là nước ấm.

Mặt cô hơi đỏ lên, lén liếc nhìn anh. Sao anh biết cô đang đến kỳ nhỉ? Bình thường đồ uống đều để trong tủ lạnh, nên cô mới định từ chối theo thói quen. Chẳng lẽ ban nãy anh đi hâm nóng nước cho cô sao?

Ôn Quỳ cúi đầu uống một ngụm, khẽ nói cảm ơn.

“Nguyên Nguyên, tôi rất mừng cho cô.”

Khi Thẩm Chiêu Dã nói chuyện, đôi mắt anh ánh lên ý cười, cứ nhìn thẳng vào cô.

Trái tim Ôn Quỳ lại bắt đầu xao động. Trong đầu cô bất chợt hiện lên cuốn tiểu thuyết mạng mà mình thức đêm đọc tối qua, trong đó cảnh đầu tiên của nam nữ chính chính là khung cảnh hiện tại, cô vừa làm xong việc, người đàn ông đứng bên cạnh bàn cúi người xuống…

Không ngờ, đời thực lại trùng khớp đến vậy. Thẩm Chiêu Dã lúc này cũng nghiêng người về phía cô, cười hỏi: “Cô đang nghĩ gì vậy?”

Ôn Quỳ suýt chút nữa bị chính trí tưởng tượng của mình làm cho sặc, cô nghiêng đầu ho khan hai tiếng: “Anh hâm nóng ngon lắm, cảm ơn.”

Mắt Thẩm Chiêu Dã cong lên cười, nhìn cô không nói gì.

Ôn Quỳ uống gần hết chai nước mới nhớ ra một chuyện, bèn nghiêm túc hỏi: “Tôi hỏi thật nhé, bây giờ anh đã vay được tiền của bạn bè chưa?”

Sau khi nhận được câu trả lời phủ định đầy đáng thương, Ôn Quỳ không biết mình nên thở phào nhẹ nhõm hay thấy lo lắng nữa. Vừa mừng vì có thể ngắm trai đẹp dài dài, vừa sợ có ngày mình sẽ không kiềm chế được.

“Ước pháp tam chương à?” Thẩm Chiêu Dã cười, “Được thôi.”

Ôn Quỳ trầm ngâm một lát rồi nói: “Điều thứ nhất, trong thời gian ở chung, không can thiệp vào cuộc sống của nhau, không được dẫn bạn khác giới về nhà.”

“Tôi không làm được, Nguyên Nguyên.” Thẩm Chiêu Dã ngắt lời cô, chớp mắt.

Tim Ôn Quỳ lỡ một nhịp, đang định hỏi anh không làm được điểm nào.

Gương mặt điển trai của Thẩm Chiêu Dã đã ghé sát lại, hơi thở nóng bỏng phả vào mặt cô, đôi mắt xanh biếc nhìn thẳng vào cô: “Chúng ta không phải là bạn sao? Không can thiệp vào nhau thì là người lạ rồi.”

“Được rồi.”

Chỉ mất một giây, Ôn Quỳ đã nhanh chóng đầu hàng.

Thẩm Chiêu Dã cười nhạt nhìn cô: “Chúng ta không phải người lạ, phải không?”

“Đương nhiên.” Ôn Quỳ thầm nghĩ, bây giờ họ cũng chỉ thân hơn người lạ một chút thôi.

Cô biết anh thích đồ Ý, sáng nào cũng phải uống cà phê đậm đặc, ngày nào cũng phải đến phòng gym. Anh cũng biết cô thích uống đồ ngọt, ngày nào cũng muốn tìm cớ trốn tập thể dục, thích nhất là vừa đọc tiểu thuyết vừa tám chuyện với bạn bè, nhưng mỗi ngày đều dành ra hai tiếng để tự học.

Ôn Quỳ suy nghĩ một lúc, việc nhà đều do Thẩm Chiêu Dã tự giác đảm đương, ba bữa một ngày anh cũng nấu rất ngon, lần nào cũng lấy cớ để cô nếm thử. Lịch sinh hoạt của hai người không ảnh hưởng đến nhau, mỗi phòng đều có nhà vệ sinh riêng.

Mấy hôm trước, khi trò chuyện với Bách Trình Chân, Ôn Quỳ đã thật thà kể hết tình hình gần đây của mình.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc