Quả nhiên mấy ngày sau đó, đám bạn của Thẩm Chiêu Dã không còn kéo đến nữa, nhưng anh vẫn đều đặn chốt đơn mỗi ngày.
Ôn Quỳ rất tận hưởng điều này. Khả năng học hỏi của Thẩm Chiêu Dã cực kỳ đáng nể, tài nấu món Trung của anh tiến bộ vượt bậc, khiến cô ngày nào cũng được ăn ngon.
Sau vài ngày chung sống, Ôn Quỳ còn phát hiện anh đặc biệt chăm chỉ. Thời gian rảnh sau khi làm việc nhà, anh đều cắm cúi đọc tài liệu. Cô tò mò ghé mắt nhìn, hóa ra là cả một tập kịch bản bán hàng được dịch vội sang tiếng Anh. Nhưng trí nhớ của anh dường như rất tốt, chỉ ngày hôm sau đã không thấy anh xem nữa.
Thay vào đó, anh chuyển sang xem các video dạy phát âm tiếng Trung, xem cả sáng lẫn tối, còn bật lên để học theo.
Ôn Quỳ không khỏi thán phục sự chăm chỉ của anh. Cô chưa từng nghĩ một vị thiếu gia như anh lại nỗ lực đến vậy, sẵn sàng thay đổi bản thân để hòa nhập với môi trường mới, chứ không phải kiểu công tử bột chỉ biết ăn chơi.
Có lẽ vì cả hai đều đang cùng nhau cố gắng, công việc của Ôn Quỳ cũng tiến triển thuận lợi. Chị tổ trưởng đã giao cho cô một nhiệm vụ nhỏ, đó là hoàn thiện phương án quảng bá thị trường cho một mẫu xe coupe mới. Chị sợ cô lần đầu làm kế hoạch sẽ bỡ ngỡ, nên còn dặn dò sẽ hỗ trợ cô hết mình, bảo cô cứ dành hai ngày xem thử có tìm ra hướng đi nào không.
Ôn Quỳ biết tổ trưởng muốn giúp mình nhanh chóng quen việc, nên cô cũng không muốn phụ lòng chị. Trên đường tan làm, cô vẫn cặm cụi đọc sách giới thiệu sản phẩm và các tài liệu phân tích đối thủ, cố gắng tìm ra một hướng đi tối ưu.
Đây là mẫu xe coupe năng lượng mới với hệ thống lái thông minh cấp L2+. Theo kế hoạch ban đầu, đối tượng khách hàng và trọng tâm quảng bá đều đã được xác định rất rõ ràng.
Muốn tạo ra sự khác biệt so với các đối thủ, Ôn Quỳ phải tìm ra một góc nhìn mới, vừa đánh trúng tâm lý người tiêu dùng, vừa làm nổi bật được ưu điểm độc nhất của sản phẩm.
Nhưng nghĩ suốt cả ngày, Ôn Quỳ vẫn không có một ý tưởng nào thật sự đột phá.
Lúc về đến nhà, vừa hay Thẩm Chiêu Dã cũng tan làm, đang xách ba túi gạo mười cân vừa mua trên mạng vào nhà. Hai người đã ăn mì gói mấy ngày liền không chịu nổi nữa, Thẩm Chiêu Dã đành dùng tiền lương từ việc dịch thuật để mua gạo và rau.
Anh xách chúng nhẹ như không, khiến Ôn Quỳ phải liếc nhìn thêm vài lần để chiêm ngưỡng.
Trước bữa ăn, Ôn Quỳ vẫn còn đang đau đầu với bản kế hoạch trên laptop.
Thẩm Chiêu Dã vẫn còn đang đeo tạp dề, anh đứng sau lưng cô, lướt mắt qua màn hình chưa đầy nửa phút đã vươn tay chỉ vào một dòng chữ. Giọng anh mang theo ý cười: “Định vị khách hàng có hơi lệch thì phải?”
Ôn Quỳ nghi ngờ quay đầu lại: “Hửm?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)