Ba người cuối cùng cũng tiếp tục đi xuống.
Đến tầng một, Lê Phù bỗng thấy chóng mặt dữ dội, cộng thêm việc cảm lạnh và đi bộ cầu thang quá lâu, lúc này càng thêm khó chịu.
“Phù Phù!” Bên ngoài cửa kính, Lạc Ngôn Thư đeo găng tay len vẫy tay với cô, gò má và chóp mũi đều đỏ ửng vì lạnh, trông giống hệt một búp bê tuyết đắp trong trời đông.
Lê Phù nén cơn khó chịu, rảo bước qua mở cửa, ôm chầm lấy cô ấy:
“Sao cậu không nói trước một tiếng? Để tớ đi sân bay đón cậu chứ.”
“Tớ đi tàu hỏa tới, đi vội quá, trên đường đi tớ cứ phân vân mãi không biết nên dừng chân ở đâu, nên chưa hạ quyết tâm nói với cậu.”
Lạc Ngôn Thư đeo một chiếc ba lô căng phồng, tay còn kéo hai chiếc vali, tiếp tục giải thích:
“Trường mầm non tớ làm việc bốn năm nói đóng cửa là đóng cửa luôn. Haizz, tớ không muốn phí thời gian nữa, dứt khoát chuyển nghề, đến Dao Thành tìm cơ hội. Phù Phù, tớ phải đến nương nhờ cậu một thời gian rồi...”
“Với tớ mà còn nói mấy lời này.” Lê Phù giúp cô ấy tháo ba lô xuống, đặt lên ghế sofa ở khu vực tiếp khách, quay người giới thiệu: "Đây là Hoắc Dực Trầm, anh ấy cũng sống ở đây.”
“Chào anh.” Lạc Ngôn Thư lịch sự gật đầu.
“Chào cô.” Giọng Hoắc Dực Trầm nhạt nhẽo, không nghe ra cảm xúc gì. Sau đó, anh đưa tay dời vali của cô ấy vào phía trong đặt ngay ngắn.
Lê Phù lại chỉ về phía Lục Kỳ Hoài: “Đây là bạn tớ, Lục Kỳ Hoài.”
“Chào em, Ngôn Thư.” Lục Kỳ Hoài rõ ràng nhiệt tình hơn nhiều:
"Bạn của Phù Phù cũng là bạn của tôi, sau này ở Dao Thành cần giúp đỡ gì cứ việc tìm tôi.”
“Cảm ơn anh, chào anh.”
Sau màn chào hỏi, bốn người nhất thời im lặng.
“Kỳ Hoài, vậy anh về trước đi.” Lê Phù nhìn anh, dù sao cũng đã xuống rồi, không có lý do gì để cùng lên lầu nữa.
Lục Kỳ Hoài thầm nghĩ, giờ có thêm Lạc Ngôn Thư, Hoắc Dực Trầm và Lê Phù không còn ở riêng một phòng nữa, điều này khiến anh yên tâm không ít, vả lại lúc này anh còn phải đi bắt Lục Tư Đồng.
“Được rồi, vậy hai người nghỉ ngơi sớm đi. Lên lầu chậm thôi, mệt thì nghỉ, tôi đi trước đây.”
“Vâng, biết rồi.”
Tiễn Lục Kỳ Hoài xong, Lê Phù cúi người định xách hành lý của Lạc Ngôn Thư thì Hoắc Dực Trầm đưa tay cản cô lại.
“Đợi thêm chút nữa.”
“Đợi gì cơ?”
Hoắc Dực Trầm bảo hai người ngồi xuống khu vực tiếp khách trước:
“Còn hơn một tiếng nữa mới có điện, đợi thang máy khôi phục rồi hãy lên, hai người không đi nổi nhiều tầng như vậy đâu.”
“Sao anh biết lúc nào có điện? Ban quản lý đâu có thông báo.”
Lê Phù nhìn anh: "Lúc ở nhà, chẳng phải anh nói không xác định được bao lâu mới khôi phục sao?”
“Mới tra được.”
“Ồ.”
Lạc Ngôn Thư kéo Lê Phù ngồi xuống: “Phù Phù, chúng ta đợi một lát đi, cậu đi xuống cũng mệt rồi.”
“Được thôi.” Lời còn chưa dứt, Lê Phù lại cảm thấy một cơn choáng váng.
Hoắc Dực Trầm đưa tay chạm vào trán cô, không nóng, nhưng tay cô đang run rẩy nhẹ: “Theo tôi đi bệnh viện.”
“Không cần, tôi chính là bác sĩ.”
“Em là thú y.”
“Ít nhiều cũng hiểu một chút. Lần trước anh bị ho, chẳng phải là tôi chữa cho anh sao?”
Cô cứng miệng, nhưng đầu nặng trịch không nhấc lên nổi, cả người dựa vào vai Lạc Ngôn Thư.
“Phù Phù, cậu bị cảm mà còn đi xuống... Xin lỗi nhé, tớ không biết cậu bị ốm.” Lạc Ngôn Thư đầy vẻ áy náy.
“Không sao, cảm xoàng thôi mà.”
“Qua đây.” Hoắc Dực Trầm nắm lấy cánh tay cô.
Mắt cô bị viêm, có chút đau nhói, chỉ có thể nheo lại: “Làm gì thế?”
Không đợi cô phản ứng, Hoắc Dực Trầm kéo người tới trước, xốc cô lên lưng, vững vàng cõng lấy.
Sau đó, anh nghiêng người nói với Lạc Ngôn Thư: “Cô ngồi một lát, đợi thang máy lên, tôi đưa cô ấy về uống thuốc nghỉ ngơi trước.”
Lạc Ngôn Thư vội gật đầu, lập tức đứng dậy quấn chặt áo khoác cho Lê Phù: “Vâng, hai người mau lên đi ạ.”
“Không cần anh cõng...” Lê Phù khua chân muốn xuống.
Hoắc Dực Trầm không để ý, trực tiếp bước lên cầu thang. Một tầng, hai tầng, ba tầng... nhịp thở không hề rối loạn.
Mặt Lê Phù dán vào hõm vai anh, hơi thở ấm nóng phả qua bên cổ anh, khẽ hỏi: “Mệt không?”
“Mệt.”
“Vậy thả tôi xuống, tôi tự đi được.”
“Em nên hỏi tôi, làm thế nào mới không mệt.”
“... Tôi không hỏi.”
“Tay ôm chặt một chút, sẽ không mệt nữa.”
“Tôi không hỏi mà.” Nhưng đôi tay đang quàng qua cổ Hoắc Dực Trầm của cô lại âm thầm siết chặt thêm một chút.
Lên đến tầng hai mươi mấy, bước chân của Hoắc Dực Trầm vẫn rất vững vàng, giống như ngữ khí đạm mạc kia, không chút cảm xúc nào.
“Tại sao lại thích Lục Kỳ Hoài?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)


