“Có muốn nghỉ một lát không?” Lục Kỳ Hoài quay người hỏi.
“Không cần.” Lê Phù theo bản năng quay đầu nhìn Hoắc Dực Trầm, không nhìn thì thôi, vừa nhìn thấy gương mặt bình thản như nước lọc của anh dưới ánh đèn, cô suýt nữa thì giật mình.
Khi đi đến tầng mười hai, đôi chân của Lê Phù bắt đầu bủn rủn.
Thấy vậy, Hoắc Dực Trầm bảo mọi người nghỉ ngơi một chút, tay anh vừa chạm vào cổ áo thì Lục Kỳ Hoài đã nhanh hơn một bước, cởi áo khoác ngoài trải lên bậc cầu thang.
“Phù Phù, ngồi đi.”
“Áo của anh rất đắt, đừng làm bẩn.” Lê Phù cầm lấy áo khoác phủi phủi rồi đưa trả lại cho anh:
"Tôi đứng thở dốc một lát là được rồi.”
Lục Kỳ Hoài còn muốn kiên trì, nhưng điện thoại lại vang lên.
Lê Phù vô tình liếc thấy cái tên trên màn hình, cảm thấy có chút quen mắt.
“Đi chứ, tôi sẽ dắt theo một người bạn.” Lục Kỳ Hoài cười đáp ứng, sau đó che ống nghe, thấp giọng hỏi cô:
"Phù Phù, cuối tuần sau em có rảnh không? Cùng đi lên núi ngâm suối nước nóng, hồ tự nhiên, rất tốt cho sức khỏe.”
“Ngâm suối nước nóng sao?” Lê Phù suy nghĩ một chút: "Đi bao lâu?”
“Ba ngày hai đêm, thứ Bảy xuất phát, thứ Hai về.”
“Tôi không đi được." Trong mắt Lê Phù mang theo vẻ tiếc nuối: "Thứ Hai phải đi làm.”
“Không sao, Chủ nhật tôi đưa em về.” Lục Kỳ Hoài đầy mong đợi nhìn cô: "Được không?”
“Vậy thì... được thôi.” Lê Phù gật đầu.
Lục Kỳ Hoài buông tay đang che ống nghe ra, nói với đầu dây bên kia: “Chúng tôi phải về trước một ngày.”
Dứt lời, Lục Kỳ Hoài im lặng vài giây mới nói tiếp: “Cậu ấy đang ở ngay cạnh đây, cậu trực tiếp hỏi cậu ấy đi.”
Nói rồi anh đưa điện thoại đến trước mặt Hoắc Dực Trầm, nhấn loa ngoài.
Giọng của Thẩm Chước lập tức truyền đến: “Dực Trầm, công ty của Cận Quyết mới khai trương một khu nghỉ dưỡng, nghe nói suối nước nóng riêng tư ở đó cực kỳ tốt, đi không?”
Hoắc Dực Trầm suy nghĩ một lát: “Đi.”
“Đi?” Giọng Thẩm Chước kinh ngạc đến mức vút cao: "Cậu mà cũng chịu tham gia sao?”
Lục Kỳ Hoài cũng ngẩn ra một chốc.
Hoắc Dực Trầm xưa nay cực kỳ ít khi tham gia hoạt động tập thể, mà Thẩm Chước lại là người thích bày vẽ nhất, một năm ít nhất cũng tổ chức hai ba mươi buổi tụ tập, số lần Hoắc Dực Trầm lộ mặt đếm trên đầu ngón tay cũng chỉ được một hai lần.
Thẩm Chước đảo mắt, ở đầu dây bên kia cười rộ lên:
“Dực Trầm, không lẽ cậu nghe nói Tư Đồng cũng đến nên mới chịu tham gia đấy chứ?”
“Lục Tư Đồng muốn đến? Con bé về nước rồi sao?”
Lục Kỳ Hoài lấy lại điện thoại, tốc độ nói cực nhanh: "Chuyện từ khi nào? Sao tôi không biết?”
“À, lỡ miệng rồi...”
Thẩm Chước cười gượng: "Tư Đồng không chịu nổi thời tiết ở Anh nên lén chuồn về rồi...”
Lục Kỳ Hoài bực bội ngắt điện thoại, lập tức gọi cho Lục Tư Đồng nhưng không ai bắt máy.
“Ngay cả tin đồn về em gái mình mà cậu cũng thêu dệt được sao?”
Hơi thở của Hoắc Dực Trầm dần trầm xuống, ngữ khí lộ rõ vẻ mất kiên nhẫn.
“Sao lại là thêu dệt? Vốn dĩ là sự thật mà.”
Thấy hai người sắp tranh chấp, Lê Phù đứng dậy, phủi bụi trên mông:
“Đi thôi đi thôi, mau xuống lầu.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)


