Tôi bước vào nhà thì thấy mẹ đang bắt gà trong sân.
Tình cảnh này nào giống anh tôi vào ICU cấp cứu đâu.
Thấy tôi về, bà bình tĩnh hỏi: "Về rồi à?"
"Anh con đâu?"
"Như trước. Đang ngồi trên tầng."
Tôi nổi giận: "Vậy mẹ gọi con về làm gì?"
Mẹ xoay tay lên tạp dề: "Về giới thiệu một mối cho con."
Tôi suýt thì không thở được, xoay người định bỏ đi, mẹ kéo tôi lại: "Đã đến đây rồi."
"Con ngồi xe cả một đêm!"
"Con đã sắp ba mươi rồi." Mẹ tôi luôn nói thẳng như thế: "Cứ một mình mãi như thế cũng không hay, mẹ tìm được mối này cho con, tốt lắm, đảm bảo con thích."
"Mẹ lại thế rồi..."
Mẹ tôi vỗ ngực: "Con gái nhà mẹ nổi tiếng ưu tú, mẹ tìm mấy thằng không đứng đắc cho con làm gì. Mẹ tìm một thằng nhóc tới từ thành phố cho con, vừa giỏi lại vừa tuấn tú."
Tôi không tin cái tuấn tú mà bà nói.
Có điều lúc này cả thôn đang tới bao vây xem tôi, nên tôi cũng chẳng đi được.
Dạo này tôi không tiện về công ty, bèn xin nghỉ đông, ở đâu mà chẳng là ở, nên tôi ở lại trong thôn luôn.
Ngày hôm sau, lúc tôi ngủ dậy, trong sân có một người đàn ông đang ngồi.
Anh ta cao mét tám mấy, vừa cao vừa gầy, tóc nhuộm máu trắng, tai đeo khuyên, trông còn theo trào lưu hơn cả tôi.
Trong lòng tôi chỉ có một câu.
Trong thôn còn có nhân vật như thế ư?
Mẹ tôi ngồi đối diện anh ta, xới cơm: "Sao con không ăn diện chỉnh tề chút? Lôi tha lôi thôi đã ra ngoài rồi."
Người đàn ông quay đầu.
Khuôn mặt trái xoan, sống mũi cao thẳng, trong sự thanh tú lại lộ ra chút biếng nhác không lo cơm áo gạo tiền, đang quan sát tôi từ trên xuống dưới.
Tôi thì mặc đồ ngủ, miệng ngậm bàn chải đánh răng, lết đôi dép lê xoèn xoẹt.
Tôi cứ ngỡ trong thôn này không có người mà tôi để ý.
Nhưng không ngờ mẹ tôi thật sự tìm được một anh đẹp trai.
Anh đẹp trai trao đổi tên tuổi với tôi, rồi mời toi ra ruộng tản bộ.
Lúc ra ngoài, mẹ kéo tôi: "Sính lễ thì hỏi nó đòi ba trăm nghìn, không được thấp hơn."
Tôi cười khẩy hất tay bà ra.
Chờ đấy, lát nữa ra ngoài tôi sẽ từ chối ngay.
Trai đẹp học 985, tốt nghiệp thì vào nhà máy làm vài năm, đến khi sắp đột tử thì chạy tới thôn tôi gây dựng sự nghiệp. Anh ta nhận thầu một khoảnh đất to, định làm nông trường.
Bởi vì có nhan sắc, lại hay quay về đề tài nông thôn, video cắt ghép đẹp đẽ, nên được gọi là Lý Tử Thất phiên bản nam.
Anh ta đưa tay nắm tay tôi: "Tôi là Lý Tử Bát."
"Anh đúng là biết ké danh thật."
Lý Tử Bát dẫn tôi đi tuần tra ruộng vườn của anh ta, hỏi tôi có hứng thú về làm với anh ta không.
Thôn này ngoài người già cũng chỉ còn trẻ con, anh ta nghe ngóng về lý lịch xán lạn chói mắt của tôi, đã sớm nhắm tới tôi rồi, muốn kéo người địa phương là tôi về cùng nhau gây dựng sự nghiệp, có lẽ mẹ tôi nghe nhầm thành có sính lễ để nhận.
"Tiền thì đơn giản, công việc tốt hơn làm ở mấy văn phòng trong thành phố, lại khá tự do."
Lý Tử Bát là một live streamer lớn, không thiếu tiền, giờ làm gì cũng khó, chỉ có làm influencer trên mạng là đang phát triển mạnh.
Tôi nhìn cánh đồng xanh mướt bát ngát trước mặt, trong đầu hiện lên khuôn mặt của Tô Cẩm Thần.
...
Còn một anh ấy chăm chú nhìn tôi đầy dịu dàng.
Mọi thứ ở quê đều rất tốt, non xanh nước biếc, chim hót hoa thơm.
Ở thành phố mọi thứ đều đắt đỏ, giá nhà cao, ngày ngày chen chúc tàu điện ngầm, ngồi trong khoang làm việc cả ngày cả đêm.
Nhưng anh ấy ở thành phố.
Anh ấy ở thành phố mà.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-250407.png&w=256&q=75)

Hay