Tôi sửng sốt, quay đầu nhìn anh ấy.
Đôi mắt Tô Cẩm Thần thoáng ửng đỏ, tóc tán loạn trên trán, trông có vài phần yếu ớt.
"Không ngờ được sếp... Sếp bị cưỡng ép rồi..."
"Ừm." Anh ấy yếu ớt rũ mắt xuống."
"... Không nói sớm." Làm tôi lại còn hầu hạ Lý Mộc Nhi như hầu tổ tông.
"Em nào có hỏi."
Tôi giật thót như bị bỏng.
"Tất cả mọi người đều biết, trừ em." Anh ấy giương mắt, trong mắt đầy lên án: "Em chẳng hề... quan tâm tôi chút nào."
6
Sau này về nhà, tôi lập tức mở vòng bạn bè của Mã Nhâm.
Lễ đính hôn của Tô Cẩm Thần, tôi cũng thấy ở đây.
Long trọng, mộng ảo.
Lúc ấy tôi chỉ liếc nhìn một cái, trong lòng giật thót rồi nhanh chóng xóa đi.
Liên quan gì tới tôi.
Liên quan quái gì tới tôi.
Chẳng muốn xem.
Nhưng bây giờ tôi đã có thể bình tĩnh đối mặt với những lời chúc mừng bên dưới.
Bên dưới bao nhiêu lời chúc mừng là một dòng phản hồi đầy tức giận:
Tô Cẩm Thần: Sao cậu lại đi? Tôi còn không đi này.
Mã Nhâm: Thật hay giả vậy sếp?
Tô Cẩm Thần: Giả. Sắp đặt phong kiến, cần phải chống lại.
Thế là những lời chúc phúc lập tức biến thành chuỗi "chống lại"...
Tôi bụm mặt khẽ cười.
Quả nhiên tất cả mọi người đều biết.
Mỗi tôi là không.
Không biết từ lúc nào mà tôi cố ý lảng tránh việc riêng của Tô Cẩm Thần.
Chúng tôi ngày ngày cùng đi làm, cùng tan làm, nhưng chúng tôi xa cách nhau vạn dặm.
Tôi biết một sếp tổng tuấn tú trẻ trung, tài sản hàng tỷ, ngày nào đó sẽ thuộc về một người.
Không sớm thì muộn.
Dù sao không phải tôi.
Cho nên cần gì phải nghĩ tới chuyện riêng của anh ấy.
Nghĩ cũng chỉ thêm phần đau lòng.
Không quan tâm, không thảo luận, không can dự, thậm chí không xem.
Tôi tự cách ly bản thân.
Đây cũng là khoảng cách tôi muốn giữ với anh ấy.
Không chờ mong thì sẽ không thất vọng.
Có điều, hình như Tô Cẩm Thần... chưa từng khiến tôi phải đau lòng thất vọng bao giờ.
Tôi đỏ mặt gãi cổ.
Thật là, có ai đứng đắn mà rảnh rỗi đi lật xem vòng bạn bè của người khác...
Một tiếng chuông cắt ngang tôi khi đang mặt đỏ tim đập rộn.
Là mẹ tôi.
"A Thấm, con mau về một chuyến! Anh trai con nhập viện rồi!"
Chút không khí vui mừng mới chớm đã lập tức bị hòa tan.
Hôm đó tôi giao toàn bộ công việc cho trợ lý, tự viết đơn xin nghỉ rồi lên tàu về nhà.
Năm đó tôi suýt thì không được đi học đại học ấy chứ.
Nếu tôi không kiên trì, có lẽ đã bị người nhà bắt ép lập gia đình khi vừa tròn mười tám tuổi.
Cũng may tôi nghiến răng, vừa vay khoản vay sinh viên vừa kiếm học bổng, ngày đêm làm thuê, cuối cùng cũng kiếm được một cái bằng đại học, tìm được một công việc trong thành phố, tự sửa đổi số phận của mình.
Có điều tôi thấy mình đã chạm tới ranh giới rồi.
Không mua được nhà, không mua được xe, không kết hôn được, đến chó cũng chẳng nuôi được con nào.
Điểm cuối của tôi lại chỉ là xuất phát điểm của người khác.
Hệt như câu đùa kia: Bình thường là Selina, về nhà là Thúy Hoa.
Đây là hình dung chân thật về tôi.
Ngồi xe lắc lư tám tiếng đồng hồ về tới thị trấn, ngủ ở nhà khách một đêm, sáng sớm hôm sau bắt xe buýt về thôn.
Nhà tôi coi như có điều kiện không tệ ở trong thôn. Mấy năm trước tôi cho bọn họ ba trăm nghìn tệ, hai cụ lập tức xoa tay dựng lên tòa nhà ba tầng.
Đúng vậy, nhà tôi do ba mẹ tôi tay không xây nên...
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-250407.png&w=256&q=75)

Hay quá
Truyện dễ thương ghê. N9 chuẩn ngôn tình