Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Khương Lai nhìn 100 Đồng Shell hiển thị sau tên mình, mắt sáng rực.
Muốn tiêu tiền vào nơi quan trọng nhất, vẫn là phải xem trước tiên mình có cái gì, thiếu cái gì nhất.
Khương Lai nhanh chóng kiểm kê vật phẩm của mình.
Nửa thân trên cô mặc một chiếc áo khoác thể thao màu xám có khóa kéo, bên trong là một chiếc áo thun trắng ngắn tay.
Quần là quần thể thao màu xám đồng bộ với áo khoác.
Trong túi quần còn có một gói khăn giấy và một gói khăn ướt.
Chân đi một đôi giày thể thao đế bằng, bên trong đi tất trắng.
Lúc Khương Lai đăng ký trò chơi, trong tay cô còn đang bưng một tô lớn trái cây đã cắt sẵn.
Lúc mới tỉnh dậy có chút hoảng loạn, không lo được tô trái cây này nên đã thuận tay đặt lên trên thuyền.
Bây giờ lúc kiểm kê đồ đạc, nhìn thấy tô trái cây này thì Khương Lai vui mừng khôn xiết.
Đây không chỉ là táo, quýt, việt quất và lê, mà còn có một cái tô lớn, một cái nĩa.
Những thứ này đều là vật tư ban đầu của mình mà!
Trái cây không chỉ có thể giải khát và chống đói, quan trọng hơn là có thể bổ sung vitamin cho bản thân, là vật tư chiến lược vô cùng quý giá.
Nhưng đáng tiếc là trái cây đã cắt sẵn chắc sẽ không bảo quản được quá lâu…
Nghĩ đến thời gian bảo quản, Khương Lai nhớ tới một chuyện.
"Hệ thống, thời gian trong ba lô có tĩnh không?"
[Đúng vậy, mỗi ô trong ba lô chỉ có thể chứa vô hạn lượng vật phẩm cùng loại.]
Suy đoán đã được khẳng định, Khương Lai càng vui vẻ hơn.
Trong lòng nghĩ đến việc đưa tô trái cây vào ba lô, giây tiếp theo tô trái cây đó liền biến mất, biến thành một biểu tượng nhỏ trong ô chứa của ba lô.
Cũng là vì lấy tô làm đơn vị, những loại trái cây khác nhau này mới có thể cất chung vào một ô ba lô.
Khương Lai đăm chiêu, muốn tận dụng tối đa không gian của ba lô, vẫn phải dựa vào trang bị chứa đồ mới được.
Biểu tượng cuối cùng là kênh trò chuyện.
Khương Lai cố ý để kênh trò chuyện lại sau cùng, trong lòng cô có chút nặng nề.
Đối với cái trò chơi có thể đưa mình đến đây một cách thần không biết quỷ không hay này, Khương Lai lờ mờ có chút suy đoán chẳng lành.
Nếu chỉ là một mình mình xuyên không đến đây, vậy thì có thể là ngẫu nhiên.
Nếu tất cả những người tham gia trò chơi đều là xuyên không đến giống như cô…
Vậy thì toàn bộ sự việc này không đơn giản như thế rồi.
Khương Lai đưa tay ấn mở kênh trò chuyện.
Màn hình bắt đầu cuộn nhanh chóng, vô số đoạn đối thoại lướt qua.
Liếc mắt nhìn qua, khu trò chuyện chung đầy màn hình đều là dấu hỏi chấm và dấu cảm thán.
"Đây là nơi nào? Trò chơi này chơi thật hả???"
"Tôi muốn về nhà!!!!!!!!"
"Bây giờ rốt cuộc là tình hình gì đây? Có đại thần nào hiểu chuyện ra giải thích chút không? Dẫn dắt nhịp độ cũng được mà! Tôi hoảng quá!"
"A a a!!! Trong biển có thứ gì đó, tôi thò tay xuống múc nước, bị cắn mất nửa ngón tay! Có ai có thuốc trong người không?"
Khương Lai càng xem lòng càng chìm xuống, lướt ngược lên lịch sử trò chuyện, đa số đều là những tiếng gào thét và nghi vấn vô nghĩa đầy sợ hãi.
Trong nước có sinh vật có khả năng gây thương tích cho con người, không thể tùy tiện xuống nước.
Khương Lai âm thầm ghi nhớ trong lòng.
Nhìn bé hải cẩu con màu trắng đang nằm bên chân mình, Khương Lai vạch miệng nó ra, sau khi xác nhận tên nhóc này đến răng còn chưa mọc thì mới yên tâm tiếp tục xem màn hình.
Hiện tại tất cả mọi thứ xung quanh đối với cô đều xa lạ, phàm làm việc gì vẫn nên cẩn thận một chút thì hơn.
Khương Lai chú ý thấy sau khi mở kênh trò chuyện thì có hiển thị tên.
Nơi Khương Lai đang ở là Khu 68, phía sau còn có hiển thị (10000/10000).
Xem ra một khu là mười nghìn người, còn về phần tổng cộng có bao nhiêu khu thì không biết được.
Kênh trò chuyện chia làm ba mô-đun: Khu trò chuyện chung, Khu trò chuyện riêng, và còn một Sàn giao dịch.
Khu trò chuyện chung chính là những lịch sử trò chuyện mà Khương Lai vừa lướt thấy.
Mỗi người bị giới hạn phát ngôn trong khu trò chuyện chung, mỗi người mỗi ngày tối đa mười câu, điều này cũng hạn chế được nội dung spam vô nghĩa ở một mức độ nào đó.
Khu trò chuyện riêng của Khương Lai hiện tại đang để trống.
Mở Sàn giao dịch ra, bên trên cũng không có bất cứ thứ gì.
Trò chơi vừa mới bắt đầu, mọi người vẫn còn đang trong giai đoạn thích nghi tâm lý nên vẫn chưa kịp bắt đầu chuẩn bị đồ đạc để giao dịch.
Điều khiến Khương Lai kinh hãi nhất là cô phát hiện tất cả mọi người phát ngôn trong khu vực chung đều là chế độ tên thật, không giống tên mạng trong game, mà giống tên thật ngoài đời hơn.
Nhưng cô rõ ràng nhớ lúc mình đăng ký trò chơi đâu có điền tên, càng không điền mấy thông tin cá nhân riêng tư.
Trò chơi này làm sao biết được tên của mọi người chứ?
Một khu có mười nghìn người, nơi cô đang ở là khu 68, vậy thì trên toàn thế giới rốt cuộc có bao nhiêu người đã tiến vào trò chơi?
Đột nhiên biến mất nhiều người như vậy, thế giới hiện thực bây giờ ra sao rồi?
Khương Lai từ nhỏ đã nương tựa vào nhau mà sống với chị gái, vốn tưởng rằng chỉ là mình xuyên không, bây giờ xem ra là ngày tận thế lan rộng toàn cầu, điều này khiến cô không thể không lo lắng.
[Trò chơi hiện tại có 100 khu vực, tổng cộng một triệu người chơi.
Ba tháng sau, tất cả người chơi trên Trái Đất đều sẽ đăng nhập vào trò chơi, đến lúc đó sẽ gộp khu vực, kính mời mong chờ.
Về phần một triệu người chơi đột nhiên biến mất khỏi Trái Đất này, hệ thống trò chơi đã thực hiện xử lý làm mờ ký ức hợp lý hóa.
Trong vòng ba tháng này, sẽ không gây ra sự hoảng loạn cho những người chơi dự bị chưa đăng nhập tại Trái Đất.]
Câu trả lời của hệ thống khiến Khương Lai nửa mừng nửa lo.
Mừng là việc mình đột nhiên biến mất sẽ không khiến chị gái và anh rể lo lắng.
Lo là, đây quả nhiên thật sự là ngày tận thế của toàn thế giới, ba tháng sau, những người thân cận nhất của mình cũng sẽ bị cuốn vào trò chơi sinh tồn tàn khốc này.
Nghĩ đến cháu gái nhỏ mới vừa tròn một tuổi của mình, Khương Lai nắm chặt nắm đấm.
Ba tháng, mình nhất định phải chuẩn bị thật đầy đủ mới được, không chỉ vì bản thân mà còn là vì người nhà.
Nhưng những chuyện này đều là chuyện sau này, việc Khương Lai phải làm trước tiên bây giờ chính là để bản thân sống sót cái đã.
Với số vật tư hiện có của cô, ở trên biển lớn này, nhiều nhất cũng chỉ có thể sống sót được ba ngày.
Tình hình vô cùng nghiêm trọng.
Khương Lai mở ba lô của mình ra, nhấp vào rương tân thủ để lấy đồ.
Giây tiếp theo, một cái rương gỗ sẫm màu trông có vẻ mộc mạc thậm chí hơi cũ kỹ liền xuất hiện ngay trước mắt Khương Lai.
[Cấp độ rương báu hệ thống từ thấp đến cao lần lượt là: Rương báu gỗ, Rương báu đồng, Rương báu bạc, Rương báu vàng, Rương báu kim cương và Rương báu hiếm. Cấp độ càng cao, xác suất trục vớt được càng thấp.]
Khương Lai gật đầu, xem ra cái rương gỗ trước mặt là loại cấp thấp nhất.
Mở rương ra.
[Cần câu cơ bản1, Áo thun giản dị 1, Quần đùi giản dị 1, Nước khoáng 3, Bánh quy 2]
Hệ thống tự động thông báo, âm thanh vang lên bên tai Khương Lai.
Ái chà, đồ đạc cũng nhiều phết.
Khương Lai mở bộ quần áo ra nhìn kỹ một chút.
Áo ngắn tay và quần đùi rộng thùng thình màu vàng đất, chất vải hơi thiên về vải lanh, thực sự chẳng thể gọi là thoải mái.
Ba chai nước khoáng không có bất kỳ nhãn mác nào, mỗi chai khoảng chừng 600ml.
Hai gói bánh quy, dưới lớp bao bì trong suốt mỗi gói có khoảng mười chiếc bánh quy cỡ lòng bàn tay.
Khương Lai cất hết đồ vào trong ba lô, đây là những vật tư quan trọng nhất của cô hiện giờ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)

















