Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
"Khi thế giới biến thành đại dương, mỗi người chỉ sở hữu một con thuyền nhỏ, bạn có tự tin sống sót đến cuối cùng không?" "Dưới đáy biển ẩn chứa kho báu, mỗi chiếc rương đều có thể mở ra rác rưởi hoặc kỳ tích, bạn là người may mắn hay kẻ xui xẻo?" "Tại đây, mỗi người đều sở hữu khả năng vô hạn, bạn thật sự không muốn thử thách sao?"
Mười phút trước, Khương Lai đã bị những lời quảng cáo như vậy tẩy não. Cô vô tư nạp vào một trăm tệ ngay trong một trò chơi web tùy tiện nhấn mở, thậm chí còn chưa chính thức mở máy chủ.
[Ting~ Hệ thống kiểm tra thấy 100 đồng Shell cô nạp đã vào tài khoản, tự động mở ra hành trình sinh tồn trên biển cho cô.]
Âm thanh máy móc không biết phát ra từ đâu. Chuyện sau đó Khương Lai không còn biết gì nữa. Cô chỉ biết khi mình mở mắt ra lần nữa thì bản thân đã xuất hiện trên một con thuyền nhỏ nát bét. Phóng mắt nhìn ra xa, bốn phía đều là biển cả mênh mông không thấy bờ bến.
Khung cảnh này mang lại một cảm giác quen thuộc khó tả… Giống như hình ảnh quảng cáo của trò chơi sinh tồn trên biển mà cô vừa nạp tiền vào. Trò chơi sinh tồn trên biển! Khương Lai nhìn con thuyền nhỏ nát bét dưới thân, hèn chi cô thấy nó quen mắt thế. Chẳng lẽ cô thật sự xuyên vào trong trò chơi rồi? Khương Lai bị ý nghĩ này của mình làm cho giật mình.
[Chào người chơi, chào mừng bạn vào trò chơi sinh tồn trên biển, đây là một trò chơi phạm vi toàn cầu. Trang bị khởi đầu của mỗi người là một con thuyền nhỏ, bạn có thể tận dụng khả năng của mình để vớt thêm vật tư, nhanh chóng nâng cấp. Những người chơi xếp hạng đầu mỗi giai đoạn sẽ nhận được phần thưởng rương báu quý hiếm. Lưu ý, thời gian bảo vệ tân thủ là ba ngày, cái chết trong trò chơi tương thông với hiện thực, xin hãy trân trọng sinh mạng, đừng nhẹ nhàng thử nghiệm. Những điều cần lưu ý khác, mời người chơi tự mình khám phá bảng điều khiển trò chơi. Trong thời gian bạn còn sống sót có thể triệu hồi hệ thống bất cứ lúc nào, chúc bạn sinh hoạt vui vẻ tại đây.]
Âm thanh điện tử quen thuộc lại vang lên lần nữa, trước mắt Khương Lai đột nhiên chiếu ra một màn hình nổi màu xanh lam đậm chất công nghệ. Âm thanh điện tử này giống hệt âm thanh nhắc nhở nạp tiền vừa nãy. Xem ra mình đúng là đã vào trong trò chơi sinh tồn trên biển rồi.
Khương Lai cố gắng để bản thân bình tĩnh lại, ngón tay lướt trên bảng điều khiển, kiểm tra thông tin của mình.
Tên người chơi: Khương Lai
Giá trị thể lực: 27 (Có thể nâng cấp)
Giá trị tinh thần: 59 (Có thể nâng cấp)
Giá trị nhân phẩm: 76 (Có thể nâng cấp)
Giá trị thể lực và giá trị tinh thần Khương Lai đều hiểu, nhưng giá trị nhân phẩm này là cái gì?
[Giá trị nhân phẩm càng cao, người chơi càng có thể mở ra vật phẩm giá trị cao hơn, tỉ lệ sinh tồn càng cao. Hiện tại giá trị nhân phẩm của người chơi khá cao, hãy tiếp tục cố gắng.]
Âm thanh điện tử vang lên lần nữa, không ngờ bảng hệ thống này lại rất thông minh, có thể trả lời câu hỏi của người chơi. Khương Lai đóng dữ liệu thông tin của mình lại, nhấn vào biểu tượng con thuyền nhỏ ở góc trên bên trái bảng điều khiển.
Tên nơi ở: Con thuyền nhỏ nát bét (Người chơi có thể tự thay đổi tên nơi ở một lần)
Cấp độ nơi ở: Cấp 1 (Có thể nâng cấp. Điều kiện nâng cấp: Gỗ *100, Đinh sắt *50)
Điểm đánh giá nơi ở: 0
Ghi chú: Điểm đánh giá nơi ở là tiêu chuẩn duy nhất để đánh giá thực lực trò chơi của người chơi, những người xếp hạng đầu mỗi giai đoạn sẽ có mức độ khen thưởng khác nhau, mời người chơi nhanh chóng nâng cấp.
Khương Lai hiểu rồi, hóa ra trò chơi này so tài chính là con số này. "Con thuyền nhỏ nát bét?" Khương Lai tiện tay xóa đi. Nghĩ một lát, cô lại nhập ba chữ lên đó: Số Gừng Già.
"Rầm!"
Ngay khi Khương Lai còn chưa kịp xem kỹ các thông tin khác trên bảng điều khiển, cô đột nhiên cảm thấy thân thuyền rung lắc một trận. Có thứ gì đó đã tông vào thuyền nhỏ! Khương Lai vội vàng dùng hai tay bám chặt lấy tay vịn hai bên để cố định cơ thể, sau đó nhìn về phía vị trí va chạm.
Ngoại trừ những gợn sóng trên mặt biển, Khương Lai không nhìn thấy gì cả. Trên biển cả mênh mông này, con thuyền nhỏ là nơi trú thân duy nhất của Khương Lai, bảo không hoảng hốt là chuyện không thể nào. Nhưng vì hệ thống đã nói có ba ngày bảo vệ tân thủ, chỉ cần mình không tự tìm đường chết thì dù gặp phải tấn công chắc cũng không sao chứ? Khương Lai ép mình phải bình tĩnh lại.
"Cái này chắc là ăn được nhỉ?"
Vì mục đích dự trữ lương thực cho bản thân, Khương Lai bốc đồng vươn tay vớt thứ đó lên. "Đây là… hải cẩu nhỏ?"
Sau khi vớt vật nhỏ kia lên đặt trên thuyền, Khương Lai mới nhìn rõ nó rốt cuộc trông như thế nào. Lớp lông tơ màu trắng ướt đẫm dính sát vào người, hai bên cơ thể tròn trịa mập mạp mọc ra những chiếc vây ngắn nhỏ đáng yêu chưa phát triển hết. Vây đuôi cũng béo múp míp, trông có vẻ được nuôi dưỡng rất tốt. Đầu và thân liền nhau, không thấy cổ đâu. Đôi mắt tròn xoe nhắm nghiền, bên miệng còn có râu nhỏ. Đây dường như là một con hải cẩu con màu trắng!
Khương Lai vươn ngón tay chọc chọc hải cẩu nhỏ, muốn xem nó còn sống không. Cảm giác dưới đầu ngón tay vô cùng mềm mại, Khương Lai có chút thích không buông tay, xoa thêm mấy cái. Nhóc con trắng trẻo mập mạp cuối cùng cũng có phản ứng, nó ngọ nguậy thân mình nhưng không mở mắt. Có lẽ là bị tông mạnh thật, vẫn chưa hồi phục lại được. Nhưng nhìn thế này thì tạm thời tính mạng không lo ngại gì. Khương Lai thở phào một hơi.
Lúc đầu định vớt lên làm lương thực, nhưng thấy vẻ đáng yêu này của nó, Khương Lai không còn ý định ăn thịt nữa. Thấy nhóc con nhất thời chưa có dấu hiệu tỉnh lại, Khương Lai đặt nó ở đầu kia của thuyền, tiếp tục xem thông tin trên màn hình.
Thực ra các biểu tượng trên màn hình không nhiều, ngoại trừ thông tin cá nhân của Khương Lai và thông tin của Số Gừng Già ra, phần còn lại là một biểu tượng ba lô, một biểu tượng cửa hàng và một biểu tượng kênh trò chuyện. Nhấn vào ba lô, bên trong có mười ô vuông, một ô đang đặt một chiếc rương quà tân thủ. Nhấn mở biểu tượng cửa hàng, Khương Lai phát hiện nó gần giống với phần mềm mua sắm cô hay lướt. Vật phẩm đủ mọi chủng loại, có điều mẫu mã để lựa chọn cho mỗi loại không nhiều.
Nhưng điều khiến Khương Lai cảm thấy kinh ngạc là ở góc trên bên trái cửa hàng có hiển thị số dư đồng Shell, con số phía sau là 100 sáng rực. "Một trăm này là một trăm tệ mình đã nạp?" Khương Lai còn nhớ trước khi mất đi ý thức, âm thanh cuối cùng cô nghe thấy là lời nhắc nhở nạp tiền thành công.
[Đúng vậy, đồng Shell chỉ có thể mở ra từ rương báu cấp bạc trở lên, mời người chơi thận trọng sử dụng.]
Hệ thống giải đáp thắc mắc cho Khương Lai, trong âm thanh điện tử thậm chí còn mang theo vài phần bất lực. Ngay cả hệ thống cũng không ngờ tới, lại có người còn chưa vào trò chơi đã có thể tiện tay nạp tiền.
Chính nhờ sự nhầm lẫn tình cờ đó, Khương Lai trở thành người chơi duy nhất toàn máy chủ sở hữu đồng Shell vào lúc này.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)

















