Trong cơn ác mộng, nàng gào thét: "Oan có đầu nợ có chủ, ngươi tìm ta làm cái quái gì chứ!". Thế rồi, khi cung nữ kia từ từ ngẩng đầu lên, nàng bàng hoàng nhận ra... khuôn mặt đó lại chính là gương mặt của mình. Tô Trăn Trăn lập tức giật mình tỉnh giấc, mồ hôi lạnh túa ra ướt đẫm.
Lạnh quá. Nơi nàng ở chỉ là một căn phòng hạ nhân rách nát, tồi tàn. Mùa đông thì gió lùa buốt xương, mùa hè lại oi bức đến ngạt thở. Chiếc giường chung thấp lè tè là chỗ chen chúc của mấy con người. Vốn dĩ thể chất của Tô Trăn Trăn đã yếu ớt, lại thêm cú sốc kinh hoàng ngày hôm đó, thế nên nàng ốm liệt giường suốt mấy ngày liền. Phải đến tận bảy ngày sau, sức khỏe nàng mới dần hồi phục để tiếp tục quay lại làm việc.
Cơn gió tháng Giêng lạnh buốt tạt thẳng vào mặt. Tô Trăn Trăn khoác trên người bộ áo kép cung nữ may bằng vải thô màu xám xanh. Cả người nàng gầy sọp đi trông thấy, bộ quần áo mặc trên người cứ rộng thùng thình, tưởng chừng như chỉ cần một cơn gió thổi qua cũng đủ cuốn nàng bay mất. Thật ra, không phải nàng là người có tâm lý vững vàng, mà chỉ đơn giản là... nàng hết cách rồi, đành phải chấp nhận số phận thôi.
Tô Trăn Trăn vừa mới dọn xong vũng nước đọng trên mặt đất, thì cánh cửa lớn của điện Phụng Thiên đằng kia lại một lần nữa mở ra. Hai gã thị vệ lại lôi một cỗ thi thể từ bên trong đi ra. Tô Trăn Trăn hoàn toàn chết lặng. Chỉ vỏn vẹn trong một tháng ngắn ngủi, đã có đến hai cung nữ phải bỏ mạng.
Dù biết suy nghĩ này có phần thất đức, nhưng cứ mỗi lần chứng kiến cảnh tượng như vậy, Tô Trăn Trăn lại tự an ủi bản thân trong sự xót xa: May mà mình chỉ là một cung nữ quét rác quèn, không phải hầu hạ trước mặt thánh giá. Hai cung nữ chết thảm kia đều là người hầu hạ ngự tiền. Nghe đồn, bọn họ đã bị tên bạo chúa kia dùng một nhát kiếm đâm xuyên người mà chết. Và giờ đây, những vệt máu tanh tưởi vương vãi trên mặt đất kia lại đến lượt Tô Trăn Trăn phải dọn dẹp cho sạch sẽ.
Dù đã có kinh nghiệm từ lần trước, nhưng mùi máu tanh xộc thẳng vào mũi vẫn khiến người ta buồn nôn không chịu nổi. Cố nén lại cảm giác trào ngược dạ dày cùng nỗi sợ hãi tột độ, Tô Trăn Trăn ném chiếc giẻ ướt sũng xuống đất, sau đó ngoan ngoãn quỳ gối, cẩn thận lau chùi từng chút một.
Đợi đến khi nàng lau dọn xong xuôi, cánh cửa điện bên kia lại mở ra lần nữa. Một tiểu thái giám vội vã chạy tới, xua đuổi nàng sang một bên. Tô Trăn Trăn ngoan ngoãn cúi đầu lùi lại, sau đó khép nép quỳ rạp xuống đất. Với thân phận cung nữ thấp kém như nàng, tuyệt đối không được phép lại gần Hoàng đế trong phạm vi một trượng.
Tiếng bước chân từ xa chậm rãi tiến lại gần. Từ góc nhìn cúi gầm mặt của Tô Trăn Trăn, nàng chỉ có thể nhìn thấy hai viên gạch lát ngay trước đầu gối mình. Một đám thị vệ và thái giám vây quanh bóng dáng màu vàng sáng chói, cao quý tột bậc kia rồi dần dần đi khuất. Bốn bề tĩnh lặng như tờ, bầu không khí bị đè nén đến mức nghẹt thở, khiến Tô Trăn Trăn bất giác phải nín thở theo. Bởi lẽ, chẳng ai biết được tên bạo chúa này sẽ đột nhiên lên cơn điên vào lúc nào.
Phận làm cung nữ tạp dịch, Tô Trăn Trăn phải đợi cho đến khi đoàn người kia đi khuất hẳn mới dám chống tay đứng dậy. Nền gạch quá cứng, mới quỳ một lát mà đầu gối nàng đã đau nhức. Nàng đứng đó, há miệng thở dốc từng cơn vì vẫn còn hoảng sợ. Khẽ thở dài một tiếng, Tô Trăn Trăn đưa tay vuốt vuốt ngực cho xuôi cơn sợ, rồi lại xoa xoa đầu gối đang ê ẩm, cam chịu tiếp tục công việc dọn dẹp của mình.
Tên Hoàng đế này chắc chắn là có bệnh! Hắn giết người không ghê tay, bản tính lại khát máu và nham hiểm. Mặc dù ngoài miệng chẳng ai dám ho hé nửa lời, nhưng trong thâm tâm mọi người đều âm thầm nghĩ như vậy. Cứ mỗi lần nhắc đến hắn, biểu cảm của ai nấy đều hệt như vừa gặp ma giữa ban ngày. Chẳng biết hắn bị tâm thần hay là mang nhân cách phản xã hội nữa, nhưng cái loại người như thế này đáng lẽ ra phải bị tống cổ vào bệnh viện tâm thần mới đúng!
Bầu trời tháng Giêng vào giờ này đã tối mịt mù. Tô Trăn Trăn vừa đi vừa liên tục xoa hai bàn tay vào nhau để sưởi ấm. Lạnh thấu xương. Nàng cẩn thận đi nép sát vào chân tường, chỉ sợ lỡ lầm va chạm phải quý nhân nào đó thì lại rước họa vào thân.
Với thân phận thấp bé như nàng, trong cái hoàng cung này, phàm là con người thì về cơ bản địa vị đều cao hơn nàng cả. Chỉ trừ một ngoại lệ duy nhất: Thái giám. Tất nhiên là không tính đến những vị thái giám có chức sắc cao. Bởi lẽ, thái giám ở chốn cung cấm này vốn dĩ còn bị xem là tầng lớp đáy xã hội, thấp kém hơn cả cung nữ.
Và rồi... nàng lại nhìn thấy hắn.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



