Thời tiết Kim Lăng vào tháng Giêng vốn đã rất lạnh lẽo. Qua nốt hôm nay, ngày mai sẽ chính là tiết Đại hàn.
Nhẩm tính lại ngày tháng, nàng tới nơi này cũng đã ngót nghét hơn một tháng rồi. Lại đếm thử số di thư, nàng đã viết đến hơn một trăm bức. Giữa chốn hoàng thành phong kiến rộng lớn này, đúng là mỗi ngày trôi qua đều là một cuộc chiến sinh tồn.
Vốn dĩ, Tô Trăn Trăn chỉ là một bác sĩ Đông y sống tự do tự tại. Nào ngờ, vì cãi mệnh trời cứu người mà nàng bị nghiệp quật, xui xẻo bị người nhà bệnh nhân đến quậy phá, cầm dao phay chém chết rồi xuyên không đến cái chốn khỉ ho cò gáy này. Thật ra, bệnh nhân đó đâu phải do nàng chữa trị. Chẳng qua là cái gã gây rối kia vừa quay đầu lại, liền tự động bỏ qua một loạt các sư huynh cao to lực lưỡng, nhắm thẳng mục tiêu lao về phía nàng. Quả thật là phát huy cái thói bắt nạt kẻ yếu, sợ hãi kẻ mạnh đến mức tận cùng!
Tô Trăn Trăn xuyên không trở thành một cung nữ chuyên làm công việc quét dọn trong hoàng cung Kim Lăng này. Thời gian làm việc ở đây vô cùng khắc nghiệt, đúng chuẩn dậy sớm hơn gà, ngủ muộn hơn chó. Mới ba, năm giờ sáng, nàng đã phải lồm cồm bò dậy để chạy đến chỗ làm, bắt đầu chuỗi công việc quét lá rụng, lau bụi bẩn và nhặt rác.
Mà làm xong những việc đó cũng đâu có được về ngay. Nàng bắt buộc phải túc trực tại chỗ, cứ hai tiếng lại đi tuần tra một vòng để kịp thời dọn dẹp rác rưởi, bùn đất hay vũng nước mưa đọng trên mặt đất... Cứ quần quật như thế cho đến tận bảy giờ tối mới được về phòng nghỉ ngơi.
Ban đầu, Tô Trăn Trăn cảm thấy công việc này quả thực quá đỗi vất vả, dẫu sao thì cũng đã lâu lắm rồi nàng không đụng tay vào việc nặng nhọc. Thế nhưng, suy nghĩ ấy đã hoàn toàn thay đổi cho đến khi nàng nhìn thấy một cung nữ bị người ta lôi xềnh xệch từ trong điện ra. Quả nhiên, con người ta chỉ nhận ra mình đang hạnh phúc khi có sự so sánh.
Đó là ngày đầu tiên Tô Trăn Trăn đặt chân đến nơi này. Nguyên chủ mà nàng nhập vào có cái tên giống hệt nàng, cũng gọi là Tô Trăn Trăn, và hôm đó cũng chính là ngày đầu tiên nàng nàng nhận việc. Trong lúc đầu óc còn đang mơ hồ chưa hiểu chuyện gì xảy ra, nàng đã bị một nữ quan dẫn đến trước điện Phụng Thiên để dọn dẹp. Lúc ấy, Tô Trăn Trăn tay cầm giẻ lau và chổi, vẻ mặt cứ ngơ ngác, lóng ngóng chẳng biết phải làm việc thế nào. Thấy vậy, vị nữ quan kia liền nhíu mày, sầm mặt lại rồi bắt đầu buông lời quở trách.
Thế nhưng, lời răn dạy của nữ quan còn chưa dứt, cánh cửa lớn của điện Phụng Thiên phía xa đột nhiên bật mở. Hai kẻ trong trang phục thị vệ thô bạo lôi một người phụ nữ mặc đồ cung nữ ra ngoài. Bộ y phục màu hồng trên người cung nữ nọ đã bị máu tươi nhuộm đỏ thẫm, ngay giữa ngực là một lỗ thủng vẫn đang ứa máu ròng ròng.
Tô Trăn Trăn vốn đang để hồn treo ngược cành cây, khoảnh khắc ấy liền sợ đến mức ngây người. Vốn dĩ là người học y, nàng chẳng hề e ngại những vết thương đẫm máu, thứ khiến nàng kinh hãi chính là thời đại này. Cảm giác mơ màng, huyễn hoặc như đang trong mộng của những ngày đầu xuyên không đã bị mùi máu tanh tưởi kia đánh tan tành. Nàng bừng tỉnh, triệt để nhận thức được bản thân đang ở một nơi tàn khốc đến nhường nào. Đây là chốn cổ đại mà một khi đã ký vào khế ước chủ tớ, thì dù kẻ bề trên có đánh chết bạn, bọn họ cũng chẳng hề phạm pháp.
"Mau dọn dẹp đi." Sắc mặt của vị nữ quan kia tuy có khá hơn Tô Trăn Trăn đôi chút, nhưng thực chất cũng chẳng tốt đẹp hơn là bao. Bà ta huých mạnh vào người nàng một cái để hối thúc.
Tô Trăn Trăn cúi đầu, đập vào mắt là vệt máu đỏ tươi kéo lê ngoằn ngoèo trên mặt đất. Vừa ngẩng lên, ánh mắt nàng liền chạm phải khuôn mặt trắng bệch cùng đôi mắt đờ đẫn, vô hồn của cung nữ cách đó không xa. Đôi mắt ấy... vẫn chưa hề nhắm lại. Tô Trăn Trăn sợ hãi đến mức toàn thân nổi da gà. Đêm hôm đó, nàng mơ thấy mình đang quỳ rạp trên mặt đất để lau vết máu, hai bàn tay run rẩy bần bật như cầy sấy. Thậm chí, nàng còn mộng thấy cung nữ kia hiện hồn về đòi mạng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



