Giọng cậu trong trẻo mà trầm ấm.
Không chỉ đẹp trai, mà càng nhìn lại càng thu hút.
Dường như cảm nhận được ánh mắt của cô, cậu nhìn sang.
Bồ Kiều vội vàng thu lại ánh nhìn, tim đập thình thịch mấy cái.
Cô giả vờ bình tĩnh, chỉ vào khu rừng cách đó không xa, nói: “Chúng ta ra đó xem thử đi.”
Vừa đến nơi, quả nhiên Chung Kỳ đang ở đó, cậu bé đã trèo lên cây dương mai.
Cây cao lớn, dương mai đã chín đỏ mọng, tỏa ra hương thơm chua ngọt.
Chung Húc ngẩng đầu: “Sao không trả lời?”
“Em không nghe thấy.” Chung Kỳ nói: “Anh, chị Kiều Kiều, hai người có muốn ăn dương mai không? Em hái cho.”
Chung Kỳ chưa đầy tám tuổi, người vừa nhỏ vừa gầy.
Bồ Kiều lo lắng: “Cẩn thận một chút.”
Chung Húc nói: “Em xuống đây trước đã.”
Chung Kỳ “dạ” một tiếng, rồi trượt theo thân cây xuống.
Xuống đến cành thấp nhất, cậu bé định nhảy xuống thì Chung Húc đã trực tiếp vươn tay bế cậu xuống.
Người cậu bé nóng ran, mồ hôi nhễ nhại khắp đầu.
Chung Húc sa sầm mặt: “Trời nóng như vậy, không sợ bị say nắng à?”
Chung Kỳ nói: “Dương mai ngon mà.”
Bồ Kiều nghe vậy thì bật cười: “Không chua à?”
“Vừa chua vừa ngọt ạ.”
“Đến chiều tối trời mát, chị dẫn em đến một chỗ khác hái dương mai, quả vừa to, vừa ngọt, không chua chút nào cả.”
“Thật không ạ?”
“Không lừa em đâu.” Ngừng một lát, cô hỏi Chung Húc: “Cậu có biết trèo cây không?”
Chung Húc gật đầu.
Chung Kỳ nói: “Anh trai em trèo cây siêu lắm.”
Mắt Bồ Kiều sáng lấp lánh: “Vậy thì tốt quá rồi.”
Về đến nhà, Hoàng Tường Thư hỏi: “Tiểu Kỳ chạy đi đâu rồi?”
Chung Húc đáp: “Đi hái dương mai ạ.”
Quách Quỳnh hỏi: “Dương mai ở đâu thế?”
Bồ Kiều nói: “Cái cây ở Lương Bá đó ạ.”
Quách Quỳnh nói: “Cây đó quả vừa nhỏ lại vừa chua, ăn không ngon lắm đâu. Dưới khu rừng ở con đập có ba cây dương mai lớn, quả ở đó mới ngọt.”
Bồ Kiều cười: “Chiều tối con sẽ dẫn bọn họ đi, A Húc biết trèo cây ạ.”
Quách Quỳnh cũng cười: “Nhưng mà cũng đừng trèo cao quá nhé, phải chú ý an toàn đấy.”
Đến lúc này, trái tim vốn đang thắt chặt của Chung Húc mới khẽ thả lỏng.
Cậu lặng lẽ nhìn cô, trong lòng dâng lên một cảm giác khó tả.
Nhưng dường như, việc hòa nhập vào một gia đình mới cũng không khó đến thế.
Và cũng không còn khó chấp nhận như vậy nữa.
Bữa trưa đã được dọn sẵn, đầy ắp một bàn, vừa giản dị lại vừa thịnh soạn.
Mùa này đang có bí non. Trời nóng nực nên luộc lên ăn vừa giải ngấy, vừa hạ hỏa.
Đây là món khoái khẩu của Bồ Kiều. Nhưng cô lại thích ăn chấm với nước mắm ớt, cả nhà họ Bồ chỉ có mình cô ăn cay.
Cô pha một chén nước chấm ớt, hỏi: “Thím hai, A Húc, Tiểu Kỳ, mọi người có ăn cay không?”
Hoàng Tường Thư nói: “A Húc ăn được cay đấy.”
Cô quyết định: “Vậy con pha một chén, chúng ta chấm chung nhé.”
Nghĩ một lát, cô lại hỏi: “A Húc, được không?”
Chung Húc khẽ "ừ" một tiếng.
Bà nội vừa múc cơm vừa nói: "Thế này thì tốt quá rồi, không thì con bé một mình ăn chẳng hết, lần nào cũng phải bỏ phí nửa đĩa."
Quách Quỳnh cũng cười theo: "Đúng là vậy ạ."
Bữa cơm đầu tiên ở nhà mới ngon đến bất ngờ, thế nên Chung Húc đã ăn hết hai bát đầy.
Hoàng Tường Thư nhìn con trai cả, trong lòng cũng thầm thở phào nhẹ nhõm.
Sau bữa trưa, Quách Quỳnh và Bồ Kiều liền về nhà riêng của họ để ngủ trưa.
Bà nội bèn dẫn hai anh em Chung Húc và Chung Kỳ lên lầu, nơi hai anh em sẽ ở chung một phòng ngủ.
Tường sơn trắng tinh, cửa sổ màu xanh lam, sàn nhà được lát ván gỗ, trông vừa sạch sẽ lại vừa sáng sủa.
Trong phòng có một chiếc tủ quần áo lớn, một bàn học dài và hai cái ghế.
Đó là một chiếc giường tầng, vì đang là mùa hè nên chỉ trải chiếu mát, còn chăn mỏng thì được gấp gọn gàng.
Bà nội dặn dò: "Tiểu Kỳ nhẹ cân nên ngủ tầng trên, còn A Húc thì ngủ ở dưới nhé. Hai đứa cứ ngủ thêm một lát đi, nếu nóng thì bật quạt lên, nhưng nhớ phải hẹn giờ đấy, kẻo lại bị cảm lạnh."
Chung Húc chỉ "ừm" một tiếng trong cổ họng.
Chung Kỳ thì vui vẻ ra mặt: "Vâng ạ, bà nội."
Bà nội bước ra ngoài, khép cửa lại rồi đi xuống lầu.
Chung Kỳ nhanh nhẹn trèo ngay lên giường tầng trên, còn Chung Húc thì đứng yên tại chỗ một lát rồi mới ngả lưng xuống.
Tấm chiếu tre mát rượi áp vào lưng, lòng cậu cũng dần tĩnh lại.
Cậu vừa nhắm mắt lại thì tấm ván giường ở tầng trên đã kêu lên kẽo kẹt, ồn ào đến phiền phức.
Chung Kỳ cứ như đang rán bánh, cứ trằn trọc lật qua lật lại, tay chân khua khoắng không yên.
Chung Húc bèn mở mắt ra: "Không ngủ à?"
Chung Kỳ vịn vào thanh chắn giường, nhoài người ra nhìn xuống: "Anh ơi, em không ngủ được."
Cậu gối hai tay ra sau đầu, hỏi: "Sao vậy?"
"Em thấy bà nội và ông Hai đối với anh em mình tốt thật đấy, chẳng giống như những lời bà Chung Tam Nương nói chút nào."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)

-198627.png&w=640&q=75)
-580734.png&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)