Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Bạn Trai Tôi Là Thợ Rèn Chương 3: Dọn Đồ

Cài Đặt

Chương 3: Dọn Đồ

Hành lý vừa nhiều lại vừa lỉnh kỉnh.

Một tay Chung Húc xách một túi bông chần, đây là loại chăn bông dùng để đắp vào mùa đông, được đánh từ bông gòn nguyên chất nên một tấm cũng nặng hơn mười cân.

Thấy vậy, Bồ Kiều liền xung phong giúp một tay, cô ôm mấy cái thùng rỗng rồi lững thững đi theo sau.

Đó là mấy chiếc thùng nhựa màu đất, chất liệu tuy chắc chắn nhưng đối với cô lại có hơi nặng. Vì vậy, chỉ mới đi được vài bước, Bồ Kiều đã cảm thấy cánh tay mỏi nhừ.

Cô ngẩng mắt lên, bóng lưng của thiếu niên trước mặt vẫn thẳng tắp, bước chân vô cùng vững vàng.

Vậy mà hai chiếc túi lớn kia, trong tay cậu dường như lại nhẹ bẫng.

Bồ Kiều thầm nghĩ trong lòng, cậu khỏe thật đấy.

Chẳng mấy chốc đã đến nơi.

Vừa đến nơi, Chung Húc liền nhìn ngôi nhà gạch đỏ trước mặt, bất giác ngẩn người ra một lúc.

Đây là lần thứ hai cậu đến, và từ nay về sau, nơi này sẽ là nhà của cậu.

Đây là một khoảng sân nhỏ, bao quanh là bốn căn nhà. Phía bên phải là hai căn nhà gạch đỏ mới xây, một căn của nhà Bồ Dân, căn còn lại là của nhà Bồ Kiều.

Hai căn nhà gỗ hai tầng liền kề ở phía bên kia thì đã cũ, nghe nói cũng là nhà của hai anh em trong họ.

Lúc này, cửa nhà vẫn đóng im ỉm, xem chừng không có ai ở nhà.

Bồ Dân từ trong nhà bước ra, ông nói: “Cứ để ở gian nhà chính là được, lát nữa dọn dẹp sau.”

Chung Húc lúc này mới sực tỉnh, cậu khẽ "Vâng" một tiếng.

“Cháu đừng qua nữa, nghỉ ngơi đi.”

“Thêm một người thì sẽ dọn xong sớm hơn ạ.”

Bồ Dân không nói gì thêm, lại lên nhà để chuyển đồ chuyến thứ hai.

Chung Húc đặt túi bông vào gian nhà chính rồi quay người lại, và ngay lúc đó, trong tầm mắt cậu bỗng xuất hiện một bóng áo màu xanh da trời.

Gò má cô ửng hồng, bước chân cũng chậm chạp hẳn đi.

Trông có vẻ vất vả lắm thì phải?

Nghĩ vậy, cậu liền bước nhanh về phía cô, đỡ lấy mấy chiếc thùng rồi xách vào nhà.

Tay bỗng nhẹ bẫng, tim Bồ Kiều bất giác thắt lại.

Cậu lại quay ra, ngập ngừng một lát rồi nói với cô: “Cậu cứ ở trong nhà đi.”

Bồ Kiều nhìn chằm chằm vào cậu, “Nhưng vẫn còn nhiều đồ lắm.”

“Mấy thứ đó đều nặng, cậu không xách nổi đâu, đừng qua nữa.”

Dứt lời, cậu liền quay bước đi.

Bồ Kiều nhìn theo bóng lưng xa dần của cậu, sững người một lúc rồi bất giác bật cười không thành tiếng.

Thế nhưng, cô vẫn đi theo. Chung Húc thấy vậy liền quay đầu lại liếc nhìn cô một cái, nhưng cậu chỉ mím môi chứ không nói gì.

Khi ra đến con đường lớn, đồ đạc đã được dỡ xuống hết cả, chiếc xe tải cũng đã rời đi.

Cậu đảo mắt một lượt, rồi nhặt chiếc ba lô màu đen dưới đất lên đưa cho Bồ Kiều.

Chiếc ba lô trông thì căng phồng nhưng lại rất nhẹ, vì bên trong chỉ toàn là quần áo mùa hè.

Còn cậu thì lại xách thêm hai chiếc túi lớn khác.

Thực ra, tấm lưng áo của cậu đã ướt đẫm mồ hôi, bởi vì trời thì quá nóng, mà đồ đạc lại nặng.

Bồ Kiều không kìm được bèn lên tiếng: “A Húc, cậu cầm ít thôi, không thấy nặng sao?”

Chung Húc không quay đầu lại, đáp: “Không sao, không nặng đâu.”

Đúng là đồ cứng đầu.

Mãi đến giữa trưa, mọi thứ mới được chuyển xong xuôi.

Cô vẫy tay với Chung Húc, “A Húc, lại đây ngồi đi, mát lắm.”

Bác gái Quách Quỳnh lấy hai cái khăn mặt, một cái đưa cho Chung Húc, “Lau mồ hôi đi cháu.”

Rồi bà lại nói: “Kiều Kiều, đừng đứng gần quá, coi chừng cảm lạnh. Với lại con đừng có chắn hết gió thế chứ.”

Bồ Kiều cười hì hì, “Mẹ, con gầy nhom, có chiếm bao nhiêu chỗ đâu mà chắn.”

Nói vậy thôi chứ cô vẫn ngoan ngoãn lùi ra xa một chút rồi cầm lấy chiếc khăn mặt.

Bà Quách Quỳnh cười, “Chỉ giỏi dẻo mép.”

Ánh mắt bà hiền hậu, cong thành vầng trăng khuyết.

Bác gái Quách Quỳnh quay vào bếp nấu bữa trưa cùng bà, còn Bồ Dân và Hoàng Tường Thư thì ở ngoài sắp xếp hành lý.

Chung Húc định qua giúp một tay, nhưng Bồ Dân không cho, “Để chú và mẹ cháu làm là được rồi.”

Hoàng Tường Thư cũng cười nói: “Nghỉ một lát đi con.”

Bồ Kiều liền gọi cậu: “A Húc, qua đây ngồi đi.”

Cậu gật đầu rồi đi tới ngồi xuống cạnh cô, nhưng vẫn giữ một khoảng cách nhỏ.

Bồ Kiều hỏi: “Tiểu Kỳ đâu rồi?”

Chung Húc nhìn quanh sân một vòng nhưng không thấy em đâu, cậu bèn đứng dậy nói: “Để tôi đi tìm xem.”

“Tôi đi với cậu.”

Cậu cúi xuống nhìn cô, buột miệng theo phản xạ: “Ngoài trời nóng lắm.”

Cô đáp: “Không sợ, đi thôi.”

Cô quay đầu lại nói lớn: “Chú Hai, Thím Hai, con và A Húc đi tìm Tiểu Kỳ đây ạ.”

Bồ Dân ngẩng đầu lên, “Ừ, đi đi.”

Giọng của Quách Quỳnh từ trong bếp vọng ra: “Hai đứa mau về ăn cơm trưa nhé.”

Bồ Kiều đáp lại: “Vâng ạ, mẹ.”

Hai người cùng nhau bước ra khỏi sân, Chung Húc liền gân cổ lên gọi mấy tiếng: “Chung Kỳ!”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc