Trương Thuần Lương thầm hỏi hệ thống Thánh Phụ trong lòng: [Hệ thống, kẻ vượt biên như chúng ta, nếu bị hệ thống bản địa phát hiện thì có bị giết không?]
[Hệ thống Thánh Phụ có hệ thống che chắn vị diện hoàn chỉnh, có thể cung cấp cho ký chủ năng lượng Thánh Phụ dưới 10 điểm mỗi lần, để ký chủ hoàn thành nhiệm vụ trò chơi, qua kiểm tra, xác suất bị phát hiện là 0.01%, nhưng ký chủ cần tuân thủ quy tắc trò chơi của vị diện này.]
Nói cách khác, tôi có thể cho cậu chút ngón tay vàng, giúp cậu không bị bọn rắn độc địa phương ở đây phát hiện. Nhưng nếu cậu chơi quá lớn, phá vỡ quy tắc trò chơi ở đây, khiến bọn bản địa bắt đầu nghi ngờ cậu, thì cả người lẫn hệ thống đều toi đời.
Tinh thần Trương Thuần Lương thả lỏng, cậu quay lại tập trung vào trò chơi, mở màn hình trò chơi, phát hiện thời gian sống sót của mình chỉ còn lại hai tiếng.
Xe ngựa đi tuần sắp kết thúc, cậu phải tìm cách kiếm lại chút tiền xu.
Đột nhiên xa xa truyền đến một loạt tiếng huyên náo và la hét, mọi người trong xe còn chưa kịp phản ứng chuyện gì xảy ra, một cú va chạm dữ dội khiến xe ngựa tan tành.
Người chơi không kịp né tránh, bị văng mạnh xuống đất cùng với chiếc xe ngựa tan tành.
Sáu con ngựa thần tuấn kéo một chiếc xe ngựa hoa lệ cao lớn, ngang nhiên lao vun vút trên đường phố sầm uất. Nơi nó đi qua đều là tiếng kêu la thảm thiết của người dân và những tay chân bị gãy đẫm máu.
Xe ngựa đi xa dần, bên trong vọng ra những tràng cười điên cuồng chói tai, mang theo sự phấn khích rợn người, như thể thảm kịch trước mắt là một việc đáng mừng biết bao.
Trần Đại Dũng ở vị trí không tốt, lăn mấy vòng trên đất, rơi xuống dưới chân một con la đang hoảng sợ, móng con la khỏe mạnh đó lại đạp thẳng xuống đầu hắn ta.
Lần này không chết cũng bị trọng thương, Trần Đại Dũng không có cơ hội lấy đạo cụ ra phòng ngự, nghiến răng chuẩn bị đón nhận cú đạp này.
Kết quả là một bàn tay kịp thời kéo hắn ta từ bên cạnh, cái móng vốn nên đè nát đầu hắn ta đã giáng xuống thật mạnh, làm gãy một cánh tay của hắn ta.
Cơn đau ập tới, Trần Đại Dũng toát mồ hôi lạnh, vẫn chưa hoàn hồn, ngước mắt nhìn ân nhân cứu mạng, có chút bất ngờ... là tên mặt trắng vừa bị bắt nạt suốt đường đi.
Sau khi cứu hắn ta, Trương Thuần Lương không hề kể công, cậu liên tục chạy qua lại giữa những người chơi và người dân bị thương, đưa họ đến nơi an toàn.
Thông báo điểm tích lũy Thánh Phụ về tài khoản vang lên rào rào trong đầu cậu. Mỗi một điểm tăng thêm, cơ hội sống sót của cậu lại tăng thêm một chút, đương nhiên, Vương Quý cũng sẽ xui xẻo hơn một chút. Trương Thuần Lương thầm nghĩ một cách xấu xa.
"Ấy da! Lũ ngu ngốc vô lễ các người!" NPC quản gia vừa rồi còn tươi cười không biết đã xuất hiện trước mặt người chơi từ lúc nào, ông ta xót xa nhìn chiếc xe ngựa tan tành của mình.
"Đền tiền! Đền tiền!" Ông ta rít lên.
"Ông có nhầm không!" Người chơi tên Trần Phi, người đã dẫn đầu khiêu khích Trương Thuần Lương trên xe, đau đớn đến mức mặt mũi vặn vẹo, anh ta tức giận nói: "Không thấy là chiếc xe ngựa kia đâm hỏng xe của ông à? Sao có thể đổ lỗi cho chúng ta chứ!"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)