Vì Vương Quý bị thương nên đi chậm, bị rớt lại phía sau cùng, trên xe không còn chỗ cho ông ta.
"Này cậu bạn đẹp trai." Nhãn cầu ông ta đảo một vòng, dán mắt vào Trương Thuần Lương đang ngồi ở cuối hàng ghế: "Cậu xem tôi đây... đau lưng đau chân, chúng ta đều làm chuyện xấu vào đây chuộc tội cả, cũng không phân ai cao cấp hơn ai, cậu làm phúc làm phước, nhường tôi ngồi một lát được không?"
Trương Thuần Lương nhìn mọi người đang lạnh lùng đứng xem, có vẻ hơi khó xử.
Thấy cậu có vẻ lung lay, Vương Quý vội thở hắt ra một hơi, ánh mắt đầy ai oán: "Tôi đứng cũng không sao, chỉ sợ bây giờ không nghỉ ngơi tốt, lát nữa sẽ làm vướng chân mọi người!"
Dường như Trương Thuần Lương không chú ý đến sóng ngầm trong xe, sự chú ý của cậu đã bị một giọng nói mà chỉ mình cậu nghe thấy thu hút.
[Phát hiện ký chủ hoàn thành một việc tốt hy sinh vì người khác, hệ thống Thánh Phụ cứu vớt thế giới được kích hoạt, đạo cụ "Súng Xăm" của ký chủ đã được kích hoạt, giá trị năng lượng hiện tại 1/∞.]
[Do phát hiện phó bản này có hệ số nguy hiểm cực cao, hệ thống sẽ không chủ động phát nhiệm vụ Thánh Phụ nữa, mong ký chủ không quên tấm lòng ban đầu, hãy cứu vớt thế giới đi, Thánh Phụ!]
Cậu chớp chớp mắt, xem ra hệ thống Thánh Phụ không bị thế giới này bài xích, một người một hệ thống đã vượt biên thành công! Trái tim cậu treo lơ lửng bấy lâu nay cuối cùng cũng được đặt xuống.
Tâm trạng Trương Thuần Lương thả lỏng, cậu dồn sự chú ý, có chút kinh ngạc quan sát thế giới xa lạ này, nghe những người chơi kia nói, cậu hẳn là đang ở trong một phó bản của trò chơi.
Cậu sờ vào khung xe ngựa, rất thật, không, phải nói đây chính là thế giới thật. Cậu vén rèm xe ngựa lên, bên ngoài là cảnh tượng người dân cổ đại sinh hoạt náo nhiệt, yên bình.
Người dân trong thành đang cười nói mặc cả, trên khu chợ náo nhiệt bày bán đủ loại hàng hóa xa lạ, đủ loại đồ thủ công và quán ăn, mọi thứ đều quá bình thường, ngược lại khiến trong lòng Trương Thuần Lương có chút khó chịu.
Trương Thuần Lương buông rèm xuống, ánh mắt vô tình lướt ra ngoài.
Không biết có phải là ảo giác của cậu không, trên đường người qua lại nhiều như vậy, nhưng cậu lại không nhìn thấy một bóng lưng nào... Những NPC đang bận rộn công việc của mình, tất cả đều đang quay mặt về phía xe ngựa của họ... cứ như thể, tất cả người dân trong thành đều đang âm thầm quan sát chiếc xe ngựa này.
Xe ngựa đi tuần trên phố vừa được một nửa, đột nhiên bị buộc dừng lại, một cơn xóc nảy dữ dội khiến Trương Thuần Lương bất ngờ đập đầu.
Một đám ăn mày lôi thôi lếch thếch đã vây kín xe ngựa.
"Các ngài, xin các ngài làm phúc... ta đã ba ngày chưa ăn gì rồi! Xin ngài cho mấy đồng tiền!" Đám ăn mày khóc lóc thảm thiết, bàn tay bẩn thỉu không khách khí sờ soạng vào trong xe.
"Cút xa chút!" Trần Đại Dũng trong xe nổi trận lôi đình, tức giận đến mức đá văng một tên ăn mày nhỏ. Thời gian xe ngựa đi tuần eo hẹp, sợ xảy ra biến cố. Lúc này một đám ăn mày hôi hám chặn đường, khiến hắn ta vô cùng bực bội.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)


