"Cái gì... anh muốn giao dịch cái gì." Trương Thuần Lương chợt nhận ra, ngay từ đầu Đình Anh đã không hề bước vào trong tường viện, cứ như bị thứ gì đó ngăn cản vậy.
"Còn nhớ nhiệm vụ nhánh của chúng ta không? Tiến vào phủ Thành Chủ, không ngờ cái hệ thống chó má này ngay từ đầu đã chơi chúng ta. Nói là nhiệm vụ nhánh, thật ra đây là điều kiện sống sót duy nhất của ngày đầu tiên." Đình Anh mặt không cảm xúc, giọng điệu rất bình tĩnh.
"Những kẻ trước khi trời tối không vào được phủ Thành Chủ, đều đã chết. Đám súc sinh trong thành đang lừa chúng ta, Thành Phố Không Đêm hoàn toàn không có khách điếm."
Trương Thuần Lương lập tức sởn gai ốc, cậu vội vàng mở giao diện nhiệm vụ của mình lên, quả nhiên ở phía sau nhiệm vụ [Tiến vào Phủ Thành Chủ] có kèm theo (1/1), biểu thị cậu đã hoàn thành.
Vậy xem ra, cậu chó ngáp phải ruồi thế nào lại được đưa vào nhà bếp sau của phủ Thành Chủ, hơn nữa còn có một thân phận chính thức... là nguyên liệu nấu ăn.
"Tôi cần cậu giúp tôi vào phủ Thành Chủ." Đình Anh nói ra mục đích cuối cùng của mình.
"Anh đang ở trên tường mà, leo tường đối với anh đâu phải chuyện khó." Trương Thuần Lương thăm dò.
"Tôi không có nhiều thời gian chơi đùa với cậu đâu, bạn nhỏ. Phủ Thành Chủ có kết giới, trừ khi nhận được sự công nhận của người trong phủ, nếu không sẽ không thể tiến vào." Giọng điệu Đình Anh trầm xuống: "Ba đạo cụ cấp B, cùng một suất tổ đội phó bản của Vương Quyền Pháp Hội."
Trương Thuần Lương bất đắc dĩ dang hai tay, ánh mắt thành khẩn: "Tôi rất muốn giúp anh, nhưng ốc còn không mang nổi mình ốc, nếu không cũng chẳng nghĩ đến việc thu dọn tay nải bỏ trốn rồi. Ở đây có một tên cuồng ăn thịt người, Vương Quý chính là bị gã ăn thịt đấy."
Cậu chỉ chỉ vào góc sân vẫn còn bốc lên mùi hôi thối nồng nặc, cái đầu lâu mà hòa thượng nôn ra đã bắt đầu tan chảy: "Ở lại đây, kết cục cũng giống như chúng nó thôi."
Cửa nhà đá bỗng nhiên mở ra, một làn sương mù lượn lờ bay ra, mang theo hương thơm của thức ăn. Mỹ nhân hòa thượng đã thay một bộ tăng bào, trong tay bưng một cái khay ăn khổng lồ.
"Ăn... bác sĩ... ăn..." Gã lúng ba lúng búng, nghiêng đầu, ra hiệu cho Trương Thuần Lương tới ăn cơm tối.
Hóa ra vừa rồi gã vào trong hì hục lâu như vậy, thế mà lại là đang nấu cơm cho Trương Thuần Lương.
Đình Anh: "..."
Trương Thuần Lương: "..."
Trương Thuần Lương chịu đựng ánh mắt u ám của Đình Anh, áp lực vô cùng lớn.
Mỹ nhân hòa thượng nương theo ánh mắt cậu nhìn về phía tường viện, phát hiện nơi đó lại có nửa phần thức ăn đang nằm bò, lập tức tỉnh táo hẳn lên.
Sự nghi hoặc của mỹ nhân hòa thượng càng thêm sâu sắc, gã im lặng nhìn nửa con người chỉ còn lại đầu và lồng ngực trước mắt: "Anh ta... chữa bệnh... chữa... tôi?"
Xem đi, ngay cả hòa thượng đầu óc không được lanh lợi lắm cũng nhận ra một chút không ổn.
Trương Thuần Lương mặt không đổi sắc nói: "Đây chính là phương pháp điều trị của anh ấy, anh ấy giỏi nhất là ghép nối chân tay. Có đôi khi không có chân tay dự phòng, anh ấy sẽ dùng của chính mình để bù vào!"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-495035.jpg&w=256&q=75)