Nhưng mỗi lần ăn vào chỉ khiến gã ngày càng đau đớn. Mặc dù vậy, cơ thể gã vẫn khao khát năng lượng. Điều này đã trở thành một vòng luẩn quẩn.
"Đến... " Hòa thượng thịt im lặng một lúc lâu, quyết định cho con sâu thịt nhỏ bé này một cơ hội.
Trương Thuần Lương bảo gã kéo đến một phiến đá lớn, sau đó nằm thẳng lên, cởi bỏ quần áo, để lộ cái bụng to lớn kỳ dị.
Tiếp đó, cậu đi đến chỗ thi thể không đầu của Vương Quý, nạp đầy "năng lượng" cho súng xăm.
Người đàn ông tội lỗi nặng nề này chết một cách nhẹ nhàng đến nực cười, giờ phút này, khoảng cách giữa sự tái sinh và cái chết của ông ta chưa đầy nửa ngày. Nhưng trước khi chết, ông ta cũng đã làm được một việc tốt.
Trương Thuần Lương nghi ngờ rằng sở dĩ vừa rồi cậu có thể cử động được, chính là vì súng xăm trong người cậu đã dính máu của Vương Quý, kích hoạt cơ thể cậu, giúp cậu thoát khỏi sự áp chế của hòa thượng thịt.
Nếu không, đối mặt với một NPC đáng sợ như vậy, cậu có thể ngay cả một chút cơ hội phản kháng cũng không có.
Chỉ tiếc là thi thể của Vương Quý đã để một lúc, súng xăm không được "ăn" tinh phách ác quỷ mà nó mong muốn nhất, nhưng năng lượng chứa trong máu của ông ta cũng đủ để Trương Thuần Lương xăm cho hòa thượng thịt một lần.
Để chữa bệnh cho hòa thượng thịt này, chỉ cần kích hoạt cái đầu Phật từ bi nhắm mắt, nếu sau khi gã khỏi bệnh trở mặt không nhận người, còn muốn ăn thịt cậu, thì Trương Thuần Lương sẽ kích hoạt cái đầu thứ hai của Xích Nột Phật, để gã nếm thử sự trừng phạt chính nghĩa của hệ thống Thánh Phụ.
Không biết có phải cảm nhận được nguy hiểm hay không, mà khi Trương Thuần Lương tiếp cận cái bụng của hòa thượng thịt, những khuôn mặt đáng sợ kia lại bắt đầu la hét.
Trương Thuần Lương cố nén sự khó chịu, cầm súng xăm khắc nét đầu tiên lên cái bụng lồi lõm. Một luồng từ trường kỳ lạ hội tụ vào súng xăm của cậu, cậu bước vào trạng thái làm việc, hoàn toàn phớt lờ mọi thứ bên ngoài.
[Ai biết cậu Thánh Phụ nhỏ này đang làm gì không? Sao tự nhiên lại bắt đầu xăm mình thế?]
[Chắc là để kéo dài thời gian thôi, con người trước khi chết cái gì cũng nghĩ ra được, loại người này tôi thấy nhiều rồi, chán, chuyển phòng live khác thôi.]
[Kỹ thuật chuyên nghiệp quá, cậu ta xăm cái gì vậy, trông đẹp quá!]
[Bồ Tát chứ gì, chắc là cầu Bồ Tát phù hộ cho cậu ta, đi cho thanh thản :)]
Một giờ sau, Trương Thuần Lương đã hoàn thành toàn bộ bức tượng Phật. Cái bụng của hòa thượng không biết đã trở nên yên tĩnh từ lúc nào.
Trương Thuần Lương đứng thẳng người, lùi lại hai bước để giữ khoảng cách với hòa thượng, vừa để đề phòng gã đột nhiên nổi điên, vừa để chiêm ngưỡng tác phẩm xăm của mình.
Hòa thượng thịt cố gắng ngẩng đầu, nhìn hình xăm màu đỏ tươi nhưng lại vô cùng mỹ cảm trên bụng, xoa xoa cái bụng không còn la hét nữa, gã cảm thấy nhẹ nhõm đã lâu chưa từng có.
Đúng lúc gã định nói điều gì đó thì thấy Trương Thuần Lương đưa ngón trỏ lên môi, ra hiệu gã im lặng.
[Hệ thống phát hiện ký chủ hoàn thành tác phẩm xăm, có muốn truyền năng lượng Thánh Phụ để kích hoạt không.]
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)


