[Marshall (1989) cho rằng, đặc điểm cốt lõi của những hành vi lệch lạc trong xu hướng tình dục nằm ở việc cá nhân không thể thiết lập được các mối quan hệ tình cảm thân mật với người trưởng thành. Nên họ thường rơi vào trạng thái cô độc, thiếu cảm giác an toàn và có xu hướng tách biệt với mọi người xung quanh…] (Chú thích 1)
"Trông cậu như uống phải thuốc kích dục vậy."
Chu An Ninh ngồi xuống cạnh Tưởng Huỳnh.
Lớp Tâm lý học bất thường này là môn học bắt buộc trong khoa Tâm lý học, nhưng cũng là môn tự chọn mở cho các khoa khác. Nhờ cái tên gọi gây tò mò khiến môn học cũng khá “hot”. Lúc Tưởng Huỳnh đến chỉ tìm được một chỗ trống ở hàng cuối.
Trợ giảng đang chiếu bài giảng PPT lên màn hình lớn. Chủ đề hôm nay là rối loạn sở thích tình dục nên số lượng sinh viên đến đông hơn bình thường.
Phòng học rộng lớn có sức chứa một trăm người, bục giảng lại ở rất xa, gần như chỉ là một chấm nhỏ. Trước khi giờ học bắt đầu, lớp học đã ồn ào nên không ai để ý đến cuộc trò chuyện của họ.
Chu An Ninh nói thêm: "Mỗi lần cậu từ chỗ Lục Chi Hề trở về cứ như đã ngâm mình trong thuốc kích dục ba ngày ba đêm vậy."
"Không có, đừng nói linh tinh."
Tưởng Huỳnh cúi đầu, nhớ lại chuyện đã xảy ra trong phòng tắm hôm qua, cảm thấy mặt mình nóng bừng lên.
Khi đó trong phòng tắm cô vô tình bắt gặp cảnh tượng đấy của Lục Chi Hề, trông anh vẫn rất bình tĩnh, nhưng bản thân cô lại không thể nào quên được hình ảnh ấy.
"Tớ không có nói linh tinh."
Chu An Ninh ghé sát tai cô.
Tưởng Huỳnh giật mình, nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, nhưng cô ấy vẫn tiếp tục: "Mắt tớ có hỏa nhãn kim tinh của Tôn Ngộ Không đấy nhé. Tớ thực sự không biết Lục Chi Hề đã cho cậu uống loại bùa mê thuốc lú gì, nhưng cậu ta chắc chắn có vấn đề gì đó."
Từ khi Chu An Ninh biết được Tưởng Huỳnh đang hẹn hò với Lục Chi Hề - một thiếu gia nhà giàu, cô ấy trở nên vô cùng cảnh giác với anh. Không chỉ riêng Lục Chi Hề mà cả những cậu ấm nhà giàu khác.
Tất cả là nhờ ơn tên bạn trai cũ của cô ấy.
Bạn trai cũ của Chu An Ninh cũng học Đại học Hoa, là sinh viên năm cuối khoa Tài chính. Hai người họ gặp nhau trong lớp bóng bàn.
Anh chàng đó rất nhiệt tình. Ban đầu anh ta dạy Chu An Ninh chơi bóng bàn, sau đó chuyển sang dạy cô ấy cách hôn. Trước khi anh ta kịp nói đến chuyện "làm tình", Chu An Ninh đã phát hiện ra anh ta có vô số bạn tình trong điện thoại, được phân bổ đều theo các thành phố lớn, với những ghi chú rõ ràng và ngắn gọn.
Lúc chia tay, Chu An Ninh đã khóc nức nở, hai mắt sưng húp. Có lẽ cảm thấy tội lỗi, tên đó còn chuyển cho cô ấy một khoản tiền chia tay.
Tuy nhiên, Chu An Ninh lại vô cùng mạnh mẽ; cô ấy cứng rắn như kim cương. Không chỉ từ chối tiền mà còn đối chất và mắng mỏ anh ta trước mặt các giảng viên và bạn học trong khoa của anh ta.
Cô ấy nói một tràng dài không có một câu chửi thề, nhưng câu nào cũng rất độc.
Biểu cảm của gã bạn trai cũ rất khó coi. Cuối cùng anh ta kết thúc bằng hai câu: "Thứ nhất, tôi có bạn tình, nhưng khi tôi hẹn hò với cô tôi không có ngủ với ai cả."
"Thứ hai, cô nghĩ mình là ai chứ? Hẹn hò với cô đúng là xui xẻo."
Nếu lúc đó không có Tưởng Huỳnh ngăn lại, có khi Chu An Ninh đã đá chết tên đó rồi.
Sau đó, danh tiếng của bạn trai cũ Chu An Ninh ở Đại học Hoa trở nên tồi tệ, nhưng anh ta chưa bao giờ thiếu bạn gái. Tuy nhiên, người ta nói rằng anh ta không bao giờ hẹn hò với những sinh viên nữa và chỉ hẹn hò với những cô gái dịu dàng. Khi được hỏi, anh ta nói: "Rước bà tổ về để bị chửi chết à?"
Mặt khác, Chu An Ninh trở nên tỉnh táo hơn sau khi chia tay. Mặc dù cô ấy luôn miệng ‘diss’ mấy cậu ấm nhà giàu kia, nhưng cô ấy đã có một cuộc nói chuyện nghiêm túc với Tưởng Huỳnh.
Đại học Hoa là một ngôi trường kỳ diệu.
Đối với người ngoài, chỉ dùng hai từ để miêu tả – một trường đại học danh tiếng.
Nhưng những ai từng sống sau những bức tường đó đều biết rằng ngôi trường này là nơi quy tụ đủ loại người.
Những sinh viên xuất thân bình thường, những người có hoàn cảnh khó khăn nhận trợ cấp học tập, con cái của những gia đình giàu có và quyền lực, và cả những người đến từ gia đình trí thức - tất cả đều sống trong cùng một khuôn viên, ăn chung trong cùng một nhà ăn, và học tập trong cùng một tòa nhà.
Ngôi trường xinh đẹp này tạo ra ảo giác rằng mọi người đều là bạn cùng lớp, không có gì khác biệt.
Nhưng sự thật không phải vậy.
"Có một bức tường ngăn cách giữa chúng ta và bọn họ." Chu An Ninh nói.
Ngay cả trong đám trẻ con nhà giàu, sự chênh lệch giữa họ cũng vô cùng rõ rệt.
Những nhà giàu hai đời không thể sánh với những gia đình giàu ba đời hay thậm chí là nhiều thế hệ. Nhóm nhà giàu mới nổi không thể cạnh tranh với giới “old money” (*). Cùng là gia đình sở hữu doanh nghiệp, nhưng một bên nợ nần chồng chất, còn một bên chỉ riêng tài khoản cá nhân đã có dòng tiền lên tới hàng trăm triệu đã là hai thế giới hoàn toàn khác nhau.
(*)Old money là thuật ngữ chỉ tầng lớp thượng lưu lâu đời, sở hữu tài sản và địa vị truyền thừa qua nhiều thế hệ.
Kể cả đám tiểu thư công tử cũng có chia ra đủ loại. Những kẻ suốt ngày ăn chơi hưởng lạc chỉ là một đám có tiền vô dụng. Nhưng ngược lại, có những người thực sự học hành chăm chỉ và nghiêm túc lên kế hoạch cho cuộc đời. Những người đó, khi đi học có khi cậu mượn bài tập của họ để chép. Sau khi ra trường lại trở thành nhân viên trong công ty của họ, còn phải cảm ơn vì đã cho mình một cơ hội.
"Bất kể những ông chủ trẻ này có xuất sắc hay không, vẫn sẽ có rất nhiều phụ nữ lao vào để làm hài lòng họ. Họ không quan tâm đến sự chân thành, mà chỉ muốn hưởng thụ, giống như trả tiền mua dịch vụ vậy."
"Nếu thực sự kết hôn, cậu còn phải đề phòng chuyện cậu ta bao nuôi tình nhân. Hơn nữa khi cậu đi làm, cả ngày mệt mỏi rã rời, làm sao có thể cung cấp giá trị cảm xúc bằng những người có “chuyên môn” được. Nhưng nếu không đi, cậu chỉ có thể hết lần này đến lần khác sinh con rồi nuôi dưỡng con cái. Đến lúc đó đó cuộc đời cậu sẽ bị trói chặt với cậu ta."
Sau khi vượt qua tổn thương tình cảm, Chu An Ninh trở nên bình tĩnh và sắc sảo đến đáng sợ:"Tớ hỏi cậu, Lục Chi Hề có bao giờ nhắc đến chuyện cho cậu tiền không? Cậu thấy cậu ta có thật sự nghiêm túc với cậu không?"
Tưởng Huỳnh thở dài: "An Ninh, tớ thấy cậu hơi nhạy cảm rồi. Tớ đương nhiên biết trong giới nhà giàu quan hệ nam nữ đôi khi sẽ không bình đẳng. Nhưng tớ và Lục Chi Hề chỉ là một cặp đôi bình thường, và tớ cũng chưa bao giờ nhận tiền của em ấy."
Chu An Ninh nhìn cô với vẻ lo lắng rồi thở dài: "Được rồi, tớ tin lựa chọn của cậu. Tớ cũng mong cậu ta thật sự là người tốt, đối xử tốt với cậu. Nếu có chuyện gì xảy ra, nhất định phải nói với tớ, tớ sẽ thay cậu đánh khuôn mặt đẹp trai kia một trận. Nếu bản thân không có được thì hủy luôn."
Bố của Chu An Ninh mở một phòng tập boxing, cô ấy cũng được học từ nhỏ. Mặc dù không phải là vận động viên chuyên nghiệp, nhưng đánh cũng khá giỏi.
Tưởng Huỳnh bật cười: "Đừng lo, tớ không ngốc."
"Không, cậu dễ dãi quá, nhìn là biết dễ bị lừa." Chu An Ninh lắc đầu.
Tiếng chuông reo lên, lớp học im lặng.
Ba tiếng học trên lớp khiến mọi người kiệt sức. Gần sáu giờ, mọi người ai cũng mệt mỏi và đói bụng, nhưng nghe giáo viên thông báo kỳ thi cuối kỳ sẽ được dùng tài liệu, mọi người lập tức reo hò.
Kỳ thi cuối kỳ đang đến gần, gần như môn nào cũng có bài kiểm tra và bài tập lớn. Chu An Ninh có một bài thuyết trình nhóm vào buổi tối nên đã mua bánh mì và nước uống ở cửa hàng tiện lợi trước khi đến lớp học tiếp theo để chuẩn bị.
Buổi tối Tưởng Huỳnh không có tiết học, nhưng vì hè này cô sẽ ở lại trường tham gia nghiên cứu với nhóm của Giáo sư Lâm nên sáng nay khi tình cờ thấy Hội Mèo Hoang của trường đang tuyển tình nguyện viên mùa hè để cho mèo ăn cô đã đăng ký. Tối nay cô sẽ đến đó để làm quen với công việc.
Cô là người đầu tiên đến trụ sở Hội Mèo Hoang của trường.
Gọi là "trụ sở" nhưng thực chất chỉ là một tầng hầm trong một tòa nhà dạy học cũ trong khuôn viên trường. Nơi đây bài trí rất đơn giản, thức ăn cho mèo và đồ đóng hộp được quyên góp chất đống ở góc phòng, cùng với một vài trụ cào móng và đồ chơi cho mèo. Những năm qua, hội đã nhận được quyên góp từ cả trong và ngoài trường đại học, tất cả đều được sử dụng cho việc triệt sản, cho ăn và điều trị y tế cho mèo hoang. Tình hình tài chính khá eo hẹp chỉ vừa đủ để cân bằng, lại còn là tổ chức phi lợi nhuận do sinh viên điều hành nên thậm chí còn không có một văn phòng tử tế.
Người phụ trách là một đàn chị năm cuối đang theo học thạc sĩ, còn người cùng Tưởng Huỳnh chịu trách nhiệm cho mèo ăn trong kỳ nghỉ hè là một đàn em năm hai đến từ Khoa Vật lý.
Ba người gặp nhau lần đầu tiên. Sau khi giới thiệu bản thân, họ cầm hộp đựng thức ăn cho mèo và một tấm bản đồ đánh dấu những địa điểm mèo hoang thường lui tới và làm quen với các tuyến đường trong khuôn viên trường.
Sau khi Tưởng Huỳnh đổ thức ăn cho mèo vào một góc ở rìa bãi cỏ, một con mèo trắng mũm mĩm lập tức nhảy ra.
“Lần đầu nó xuất hiện trong khuôn viên trường là lúc nó chạy thẳng vào một lớp chuyên ngành khoa Lịch sử, lại còn có ý định đuổi giáo sư đang giảng bài đi. Cuối cùng, nó bị trợ giảng bắt lại và đem ra khỏi phòng học. Hôm đó đang học bài về Chiến tranh Anh - Hà Lan lần thứ nhất, cụ thể là phần về thất bại của Hà Lan trước người Anh, vì vậy các sinh viên khoa Lịch sử đã đặt tên cho nó là Hà Lan.” Đàn chị Thượng Y Minh nói.
Tưởng Huỳnh vuốt ve đầu Hà Lan: “Đàn chị, sao nó có vẻ sợ chị thế?”
Thượng Y Minh đẩy gọng kính lên trả lời. “Chị chính là người trợ giảng đó.”
Hà Lan dường như vẫn còn nhớ mối thù cũ, kêu “meo” với Thượng Y Minh một tiếng. Nó rất thân thiện, lại còn khá mũm mĩm. Trịnh Kim Bình - cậu đàn em năm hai khoa Vật lý, túm lấy nách nó và bế lên. Hai chân sau của Hà Lan vẫn bám chắc trên mặt đất trong khi thân mình bị nhấc bổng lên, khiến con mèo bị kéo ra dài ngoằng.
Trịnh Kim Bình cười nói: “Con mèo này trông giống như mì kéo vậy.”
Tưởng Huỳnh cười phá lên suýt ngã, cô chụp ảnh lại rồi đăng lên tài khoản phụ: "Mì kéo Hà Lan".
Trong bức ảnh còn chụp cả bàn tay của cậu ấy, nhưng nếu photoshop xóa đi thì trông sẽ rất kỳ nên cô cứ để nguyên vậy rồi đăng lên.
Sau khi cho mèo ăn xong, cô trở về ký túc xá. Vừa về đến thì Lục Chi Hề gọi video đến hỏi cô tối nay làm gì.
Có lẽ anh mới đánh tennis xong vừa về đến nhà, mồ hôi vẫn còn lấm tấm trên sống mũi cao thẳng.
Anh ghé mặt sát màn hình, đôi mắt màu hổ phách chăm chú nhìn cô như thể muốn xuyên qua điện thoại.
Tưởng Huỳnh gửi cho anh anh mấy bức ảnh của Hà Lan, nói rằng tối nay cô đi cho mèo ăn. Lục Chi Hề hỏi cô đi cùng ai, giọng điệu mang theo ý dò hỏi.
Cô không để tâm lắm chỉ giải thích ngắn gọn. Nhưng Lục Chi Hề nghe xong lại nhíu mày: "Việc nghiên cứu của em đã bận rồi, vừa mới kết thúc một công việc làm thêm xong, sao tự dưng lại nhận thêm việc này nữa?"
“Nghỉ hè nhiều sinh viên về nhà, không đủ người cho mèo ăn. Đúng lúc em cũng ở lại trường nên có thể vừa đi dạo vừa cho mèo ăn.”
“Vậy thì thời gian chúng ta ở ở bên nhau sẽ ít đi.”
Tưởng Huỳnh ngạc nhiên, không ngờ anh lại nói vậy. Mặc dù anh phản đối nhưng trong lòng cô lại cảm thấy vui vẻ.
Cô giải thích rằng lịch cho mèo ăn được lên kế hoạch vào hai ngày cô ở trường, nên sẽ không ảnh hưởng đến họ gặp nhau. Nhưng Lục Chi Hề lại nói: “Ban đầu anh muốn trong kỳ nghỉ hè em chuyển đến ở cùng anh.”
Tưởng Huỳnh có hai buổi họp nhóm cố định trong kỳ nghỉ hè, bắt đầu từ chiều và kết thúc vào tối. Trong khi đó, việc cho mèo ăn lại vào 9 giờ sáng và 10 giờ tối mỗi ngày. Nếu không nhận việc này, cô có thể chuyển đến ở cùng anh trong kỳ nghỉ hè. Giờ đã nhận việc, thời gian có phần khó xoay sở.
Nếu anh nói sớm hơn, có lẽ cô đã không đăng ký tham gia, nhưng cô đã lỡ nhận lời rồi cũng không thể rút lui được.
"Không có gì." Anh mỉm cười: "Chỉ là hai tháng hè dài thế này mà lại không thể gặp em mỗi ngày nên thấy hơi tiếc."
Nghe anh nói vậy, lòng Tưởng Huỳnh mềm nhũn, ước gì mình có thể lập tức bay đến bên cạnh hôn anh một cái.
Lời tác giả:Phát hành sớm vào thứ Bảy~
Chú thích 1: Tâm lý học bất thường, do Tiền Minh Di biên tập, Nhà xuất bản Đại học Bắc Kinh, 2006, trang 401.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)