Sau khi được Lục Chi Hề nhắc nhở nên tập trung vào nghiên cứu và học tập, Tưởng Huỳnh một lần nữa nghiêm túc cân nhắc việc từ bỏ công việc dạy đọc cho bé Tình. Cô vốn định làm ít nhất đến cuối năm nay, vì lúc đó cô cần dồn sức cho luận văn tốt nghiệp, sẽ không còn thời gian để chạy đi chạy lại giữa trường học và Thanh Thủy Đình.
Đang phân vân mãi, trưa ngày hôm sau Tưởng Huỳnh lại nhận được điện thoại của đàn chị Ngô Khê.
[Huỳnh Huỳnh à, cô quyết định đăng ký lớp bóng quần cho bé Tình rồi. Thời gian tập luyện lại trùng khớp với giờ dạy của con, nên cô định tạm dừng chương trình bổ trợ đọc sách này.]
[Thật ngại quá, quyết định hơi đột ngột, cô đã chuyển lương tuần này cho con, kèm theo một chút phong bao lì xì nhỏ. Cảm ơn con bấy lâu nay đã giúp cô kèm bé Tình nhé, chúng ta cứ giữ liên lạc, sau này có dịp lại hợp tác.]
Tưởng Huỳnh mở Alipay lên.
Tuần này cô mới chỉ dạy cho bé Thanh được bốn tiếng, nhưng Ngô Khê đã chuyển tiền theo đúng khối lượng công việc hai buổi mỗi tuần như thường lệ. Không chỉ vậy, cô ấy còn chuyển thêm cho cô 88.888,88 tệ.
Cô tưởng mình nhìn nhầm, phải đếm đi đếm lại tới ba lần. Số tiền này bằng cả tiền lương cô dạy bé Tình đến tận năm sau.
[Cô ạ, số tiền này nhiều quá, con không nhận được đâu ạ.]
[Không nhiều đâu, cứ coi như là lời chúc phúc của cô dành cho con, không được trả lại nhé. Lúc làm ăn cô có hỏi qua thầy phong thủy, những con số như 6 hay 8 đều có ý nghĩa tâm linh rất lớn. Nếu con trả lại là con đang đuổi hết phúc khí và tài lộc đi đấy.]
Ngô Khê đúng là người làm kinh doanh, nghe cô ấy nói vậy, Tưởng Huỳnh thật sự không dám trả lại nữa. Cô gửi cho Ngô Khê một tin nhắn WeChat cảm ơn thật dài kèm theo vô số lời chúc tốt đẹp, hai người nhắn qua nhắn lại khách sáo như thể đang chúc Tết, chuyện dạy thêm cứ thế kết thúc.
Hơi đột ngột nhưng kết quả lại khá lý tưởng. Phải nói là lý tưởng vượt mức mong đợi, gần 9 vạn tệ, (chín mươi triệu tệ) đối với một sinh viên nghèo như Tưởng Huỳnh là một con số không hề nhỏ.
Bảo mẫu gõ cửa hỏi cô có ăn cơm ngay không, Tưởng Huỳnh buông điện thoại nhìn đồng hồ trên tường mới nhận ra đã mười một giờ rưỡi trưa.
Sáng nay cô và Lục Chi Hề đều có bài vở riêng cần làm, mà Lục Chi Hề khi làm việc thường không thích bị quấy rầy, nên cô sang một căn phòng khác được dọn riêng cho mình để xử lý dữ liệu thực nghiệm.
Khi Tưởng Huỳnh bước ra khỏi phòng, cửa phòng sách vẫn đóng chặt. Linh Tinh lấy cho cô một ly nước trái cây, rồi hỏi ngày mai cô còn ở đây không, cô lắc đầu. Đã đến lúc phải về trường rồi.
Học kỳ này Tưởng Huỳnh không có tiết sáng từ thứ Hai đến thứ Tư, nên thực tế một tuần cô có thể ở lại chỗ Lục Chi Hề năm ngày. Nhưng kể từ khi tham gia nhóm nghiên cứu của giáo sư Lâm, cô thường xuyên phải đến trường họp nhóm, thỉnh thoảng còn phải tới bệnh viện tham gia phỏng vấn lâm sàng, nên từ tháng trước tần suất cô đến đây ít đi. Cộng thêm việc hai người khác khoa nên ngay cả cơ hội gặp mặt bình thường cũng không nhiều.
Trong lúc đợi Lục Chi Hề ra ăn cơm, Tưởng Huỳnh mở Weibo, hơi hụt hẫng gõ một dòng chữ vào tài khoản phụ:
[Không muốn về trường, muốn bám rễ trên người bạn trai luôn quá.]
Khi Lục Chi Hề bước ra, anh đang cúi đầu nhìn điện thoại. Anh không phải người nghiện mạng xã hội, không bao giờ lướt video ngắn, theo cô quan sát thì anh cũng chẳng bao giờ tán gẫu với ai trên các ứng dụng liên lạc. Nhưng lúc này, khóe mắt anh lại mang theo ý cười khi nhìn vào màn hình điện thoại.
Tưởng Huỳnh tò mò hỏi: "Anh đang xem gì thế?"
Lục Chi Hề nhìn cô, cười nói: "Không có gì, một thứ khá thú vị thôi." Anh tắt điện thoại, ngồi xuống bên cạnh cô: "Nhưng em sẽ không thấy hứng thú đâu."
Tưởng Huỳnh ngẩn ra, im lặng một lúc.
Linh Tinh bưng bít tết, tôm nướng và cơm hải sản lên bàn. Cô vừa cầm thìa lên thì thấy màn hình điện thoại hiển thị có tin nhắn mới. Mở ra xem, hóa ra là Lục Chi Hề chuyển cho cô một bài đăng từ mạng xã hội nước ngoài. Đó là một mẩu truyện cười chơi chữ bằng tiếng Anh, Tưởng Huỳnh đọc xong mới nhận ra Lục Chi Hề cố ý gửi cho mình xem.
"Cũng buồn cười thật." Cô đặt điện thoại xuống, nhỏ giọng nói.
Lục Chi Hề cắt một miếng bít tết, giọng nói ôn hòa nhưng đầy ẩn ý: "Vậy em đã thấy vui hơn chưa?"
Tưởng Huỳnh hơi ngại ngùng, nhưng Lục Chi Hề rất tâm lý không bóc mẽ cô. Cô rướn người hôn anh một cái: "Em vui rồi, cảm ơn anh."
Tuần thi cử của khoa Tài chính đến sớm hơn, mấy ngày nay Lục Chi Hề đặc biệt bận rộn. Dù hôm nay cả hai đều không có tiết nhưng cũng không có nhiều thời gian dành cho nhau. Sau bữa trưa, Tưởng Huỳnh định về trường nhưng Lục Chi Hề lại bảo cô ở lại thêm một chút.
"Ngủ trưa một lát rồi hãy đi, anh sẽ bảo tài xế đưa em về trường."
Nghe Lục Chi Hề nói sẽ ngủ cùng mình, Tưởng Huỳnh rất đỗi vui mừng, lập tức vứt bỏ hết nguyên tắc mà đặt đồ đạc đã thu dọn xuống. Đợi anh vừa lên giường, cô liền rúc vào lòng anh: "Anh làm xong việc rồi à?"
"Chuyện cũng không gấp, ở bên em trước đã. Vả lại em đang tới kỳ, hôm nay có bị mỏi lưng không? Anh xoa cho em nhé."
Tưởng Huỳnh tựa vào lòng anh, cảm nhận lòng bàn tay anh cách một lớp vải đang xoa bóp điêu luyện ở vùng thắt lưng, cảm giác rất dễ chịu.
Cô thường bị mỏi lưng khi đến kỳ sinh lý, chuyện này cô chỉ tình cờ nhắc qua với Lục Chi Hề một lần, nhưng anh đều ghi nhớ trong lòng. Hầu như lần nào cô tới kỳ anh cũng xoa lưng cho cô.
Mặc dù lúc tỏ tình Lục Chi Hề không trực tiếp nói anh cũng thích cô, sau này cũng ít khi nhắc đến từ "thích", nhưng anh đối xử với cô thực sự rất tốt. Anh nhớ khẩu vị của cô, nhớ những thói quen nhỏ, thỉnh thoảng dung túng cho cô dính lấy mình khi anh đang bận rộn. Tưởng Huỳnh còn có thể thoải mái trút bỏ mọi phiền muộn với anh, anh sẽ lắng nghe, dỗ dành và đưa cô đi ăn ngon để cô vui lòng.
Trái lại, Lục Chi Hề chưa bao giờ bộc lộ những cảm xúc tiêu cực trước mặt cô, thậm chí chưa từng nhắc đến phiền não của mình. Dường như anh không có những thứ đó, giống như một cỗ máy không biết mệt mỏi, quay cuồng giữa bài vở, thi đấu và tập luyện tennis, không bao giờ phàn nàn hay kêu ca, cũng không bao giờ “hỏng hóc”.
Tưởng Huỳnh chợt nhớ tới bé Tình. Cô bé mới sáu tuổi mà lịch học đã dày đặc, giờ còn phải lập chí trở thành vận động viên. Đương nhiên, đó là cái chí mà mẹ cô bé lập thay.
Cô kể với Lục Chi Hề về việc sáng nay đã thương thảo xong xuôi để kết thúc công việc dạy thêm với Ngô Khê, rồi cảm thán về cuộc sống bận rộn của bé Thanh.
"Chuyện đó cũng bình thường thôi. Nếu con bé muốn đi học ở New York, nó cần học trước rất nhiều vì chương trình ở các trường tư thục bên đó rất khó. Nếu thành tích kém mà không muốn bị đuổi học thì bố mẹ phải quyên góp cho trường rất nhiều tiền. Tốt nhất là nên giỏi một môn thể thao, ở các trường Mỹ, những kẻ mọt sách thường bị cô lập lắm."
Tưởng Huỳnh ngước mắt nhìn anh, đôi mắt sáng lấp lánh: "Chi Hề, vậy chắc hồi đó ở trường anh nổi tiếng lắm nhỉ? Anh vừa học giỏi vừa là vận động viên tennis, chắc anh thắng nhiều giải lắm đúng không? Bố mẹ anh chắc hẳn tự hào về anh lắm."
Lục Chi Hề rũ mi mắt, đối diện với ánh nhìn của người trong lòng, anh mỉm cười nhưng không nói gì. Đôi đồng tử màu hổ phách như chén rượu mật, khiến người ta mê đắm nhưng chẳng thể nhìn thấu.
Tưởng Huỳnh không kìm được lòng: "Chi Hề, anh có biết đôi mắt của anh đẹp vô cùng không?"
"Không, mắt của em mới đẹp."
Cô tưởng Lục Chi Hề chỉ khách sáo, không ngờ anh lại đang phân tích rất nghiêm túc.
"Hốc mắt của em khá tròn, đồng tử rất đen, lòng trắng sạch sẽ." Nói đoạn, anh bỗng véo nhẹ vào má cô một cái. Không dùng nhiều lực, nhưng sức tay con trai vốn mạnh, Tưởng Huỳnh bị véo bất ngờ, đôi mắt rơm rớm nước mắt theo phản xạ tự nhiên: "Đau em."
Lục Chi Hề mỉm cười: "Lúc em khóc trông mắt còn đẹp hơn nữa, luôn làm anh nhớ đến Papi."
Tưởng Huỳnh hồi tưởng một chút: "Là chú chó nhỏ trước đây anh nuôi đã qua đời sao?"
"Đúng vậy."
Lục Chi Hề nhẹ nhàng vuốt ve xương chân mày của cô, đầu ngón tay hơi lạnh trượt xuống: "Em và Papi có ánh mắt đáng yêu y hệt nhau, chỉ có hai đứa mới nhìn anh theo cách đó."
Một ánh mắt sạch sẽ, chân thành và nồng nhiệt. Papi là một chú chó, nó không hiểu ngôn ngữ loài người, nên nó tưởng anh là một người rất tốt. Còn Tưởng Huỳnh, cô chẳng biết gì về anh cả, nên cô cũng tưởng anh là một người rất tốt.
Ánh mắt này thật khiến người ta muốn nâng niu, anh nghĩ thầm.
Buổi ngủ trưa tan thành mây khói. Tưởng Huỳnh bị Lục Chi Hề ấn xuống chăn để hôn. Nụ hôn của anh đi từ nông đến sâu, đầu lưỡi liếm láp cánh môi cô rồi tiến sâu vào trong, quấn lấy lưỡi cô, mút mát, gặm nhấm. Hai tay anh giữ chặt eo cô, lực tay hơi lớn khiến mắt cô ươn ướt.
Lục Chi Hề đè lên người cô với tư thế gần như là kìm kẹp. Tưởng Huỳnh đỏ mặt, cố đẩy anh ra một chút: "Chi Hề, kỳ sinh lý của em vẫn chưa hết..."
"Anh biết."
Giọng anh vẫn giữ được vẻ bình tĩnh, anh kéo cô trở lại dưới thân mình, ngậm lấy thùy tai cô, răng khẽ cắn, chậm rãi nghiền ngẫm. Không đau, nhưng lại khiến cô lo lắng một cách lạ lùng, trong lòng chợt muốn bỏ chạy. Nhưng chưa kịp hành động, Lục Chi Hề đã đột ngột bật dậy, quay người đi thẳng vào phòng tắm của phòng ngủ chính.
Trên giường bừa bãi, Tưởng Huỳnh nằm trong chăn nghe tiếng nước trong phòng tắm, tim đập thình thịch. Rất lâu sau tiếng nước ngừng hẳn, cô đợi mãi nhưng Lục Chi Hề vẫn không ra ngoài.
Tưởng Huỳnh bắt đầu lo lắng không biết có phải hơi nước quá nóng làm anh gặp chuyện gì không, cô xuống giường đi đến trước cửa phòng tắm gõ nhẹ.
"Chi Hề, anh ổn chứ?" Không có tiếng trả lời.
Một số cặp đôi sẽ tắm chung, nhưng Lục Chi Hề không thích. Cô do dự một lát, vì quan tâm nên vẫn đẩy cửa bước vào. Trong phòng tắm vẫn còn mịt mù hơi nước, Tưởng Huỳnh nhìn rõ cảnh tượng bên trong thì lập tức khựng người lại.
Phòng tắm đứng có hai mặt là kính trong suốt, khi cửa mở ra, lớp sương mù trên kính tan đi một nửa, bóng dáng cao ráo ẩn hiện sau lớp kính. Nơi sương mù tan biến lộ ra nửa khuôn mặt ưu tú đẹp đẽ của Lục Chi Hề, nhưng cơ thể phía dưới vẫn bị che khuất bởi hơi nước, cơ bắp cánh tay gồng lên, những giọt nước chảy dọc theo những đường gân xanh nổi rõ.
Thấy cô vào, anh ngước mắt nhìn lên. Tưởng Huỳnh biết ngay lúc này mình nên rời đi, nói một cách nghiêm túc thì cô đang xâm phạm quyền riêng tư của Lục Chi Hề. Nhưng cô cảm thấy cơ thể mình như bị đóng băng, chân tay hoàn toàn không thể cử động.
Đôi mắt màu hổ phách của chàng thiếu niên nhìn xoáy vào cô, ánh nhìn tràn ngập vẻ áp bức mà trước đây cô chưa từng thấy. Giống như một con dã thú nhìn có vẻ dịu dàng đột nhiên lộ ra bản tính hung hăng, đang nhắm chuẩn con mồi ngon lành mà nó ưa thích.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-593460.png&w=256&q=75)