Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Quả nhiên, Khổng Nghị lập tức giận dữ khiển trách: “Tần Man! Cậu có phải tin là tôi không dám làm gì cậu có đúng không?”
Cục diện trước mắt không thể cứu vãn, 3 người bọn Ngô Hành bên cạnh vội tiến lên giảng hoà: “Không phải đâu huấn luyện, Tần Man không phải có ý này, tên nhóc này trước giờ không biết ăn nói ……”
Đáng tiếc, nói được một nửa thì Tần Man đã cắt ngang lời bọn họ. Cô còn đối chất với Khổng Nghị: “Ngay cả cơ hội chứng minh anh cũng không cho binh sĩ của mình, anh không đủ tư cách làm huấn luyện.”
“Tôi không đủ tư cách? Tôi không cho cậu cơ hội?”
Khổng Nghị cảm thấy mình sắp bị tên nhóc này làm cho tức điên lên!
Việc rèn luyện thân thể bị xáo trộn, việc dọn dẹp phòng ốc cũng bị loạn cả lên.
Tức tới độ anh ta đá một phát, tên nhóc này còn mặt mũi để khóc lóc sướt mướt!
Bây giờ cũng không biết gặp chấn động gì mà cô dám cãi tay đôi với anh ta như vầy!
Cũng may anh ta dạy tên nhóc này có 3 tháng, nếu là cha thì chắc có thể tức chết mất rồi.
“Nếu cậu cảm thấy thiệt thòi, vậy lúc nãy tại sao cậu không nói, còn chạy cùng họ làm gì!”
Đối mặt với chất vấn của Khổng Nghị, Tần Man từ từ ngẩng đầu, ánh mắt nhìn thẳng vào đối phương rồi nói rành rọt từng chữ: “Tôi nhận tội không có nghĩa tôi làm sai.”
Khổng Nghị nghe xong câu này thì đúng là bị chọc tức cười đây mà: “Cậu không sai, vậy cậu nhận tội gì?”
“Quy định bộ đội, tuân lệnh cấp trên vô điều kiện!”
“…….”
“Đồng đội là hành động thống nhất.
“…….”
Vốn dĩ Khổng Nghị muốn làm cho Tần Man không nói nên lời, nhưng kết quả ngược lại bị Tần Man làm nghẹn họng, lửa giận không phát ra được, kiềm nén xém chút nữa bị nội thương.
“Bây giờ tôi yêu cầu cho tôi cơ hội chứng minh lần nữa.”
Đối mặt với từng bước tiến sát của Tần Man, Khổng Nghị cảm thấy sắp mất thể diện nên bèn lên tiếng: “Được, tôi cho cậu cơ hội. Nhưng nếu cậu không dọn dẹp cho tốt, sau này hàng lang cả tầng lầu và cửa sổ của ký túc xá lính nam đều do cậu quét dọn!”
“Được.”
2 người, người đi trước người đi sau bèn hướng về phía toà nhà ký túc mà đi tới.
Chỉ để lại đám đông bàng hoàng.
Chỉ thấy đám người tụ tập lại, cùng nhau nhìn về phía bóng lưng của Tần Man mà bàn tán.
“Ôi trời ơi, lúc nãy không phải là ảo giác chứ? Tần Man lại dám cãi lại như vậy!”
“Tranh cãi không phải chuyện quan trọng, mà là cậu ta còn chặn họng của huấn luyện, đây mới là ngầu lòi nè!”
“Đúng vậy đúng vậy, tên nhóc này sao đột nhiên lại biết ăn nói như thế chứ?”
“Không phải bị té nên hư não rồi chứ?” Một người không nhịn được lên tiếng nghi ngờ.
Kết quả chán ghét và coi thường đám đông: “Sau khi anh bị té hư não mà còn có thể nói rõ ràng rành mạch, suy nghĩ sáng suốt mà được sao?”
“Đúng vậy. Anh nói cậu ta bị trúng tà thì tôi còn có thể tin được.”
“Ôi trời, anh mới bị trúng tà!” Ngô Hành, người anh em ở chung ký túc với Tần Man lập tức phản bác.
Tuy anh ta cũng không thích Tần Man nhưng bất kể ra sao thì nói cô trúng tà cũng quá đáng thật.
Người lính bị Ngô Hành mắng thẳng thừng một trận, bầu không khí trở nên hơi ngượng ngùng. Lưu Văn Viễn ở bên cạnh nhìn thấy thì vội hoà giảng: “Được rồi được rồi, đừng nói nhảm nữa, thay vì ở đây đoán già đoán non, chi bằng đi qua xem Tần Man thế nào rồi thì hơn.”
Đề xuất của anh ta ngay lập tức được mọi người tán thành. Những người kia không thèm chơi bóng rổ nữa, ai ai cũng đi về phía toà nhà ký túc.
Chờ bọn họ tới bên ngoài ký túc thì thấy Tần Man đang gấp chăn bông bên giường.
Ai cũng không ngờ cô chân tay lúng túng và không biết bắt đầu làm từ đâu, ngược lại động tác lưu loát, giống như đã gấp chăn hàng chục triệu lần vậy.
Nhất là Ngô Hành và Lưu Văn Viễn nhìn thấy cái chăn cuối cùng giống miếng đậu hũ được cắt bằng dao thì họ cũng bất ngờ không kém.
Lúc trước dọn dẹp phòng thì tên này hoàn toàn giống như chú ruồi không đầu mà làm mọi thứ rối tung cả lên, gấp chăn thì có thể dùng từ “khó coi” để miêu tả.
Sao đột nhiên mới đây mà lợi hại như vậy?
Tay nghề này hoàn toàn đánh bại bọn họ và những lính mới.
Chẳng trách ……. Lúc đó cô nói tự gấp, còn nói họ làm sai rồi.
Vừa nghĩ tới hành động ngu ngốc của họ lúc đó đồng thời còn đắc chí thì cảm thấy không còn mặt mũi nhìn người ta.
Chẳng trách sau đó Tần Man nói họ làm sai.
Dù gì chuyện này nói ra cũng có nguyên nhân, nhưng lúc đó Tần Man không hề giải thích hay phản bác một câu, lấy danh nghĩa đồng đội chạy với họ 5km. Sau đó còn chọn cách làm này, thành thật mà nói cũng coi như đủ tình nghĩa lắm rồi.
Phải biết, nếu không phải ý tưởng bọn họ đề ra, Tần Man hoàn toàn có thể không cần chạy, thậm chí cũng có thể giải thích trước lúc chạy.
Tuy nhiên cô không hề nói gì.
Ở một khía cạnh nào đó, cô đang bù đắp cho sự liên luỵ của mình khoảng thời gian trước.
Lúc họ thấy Tần Man lần đầu tiên gấp chăn ga gối đệm, sau đó xếp tất cả đồ dùng vệ sinh, giày dép và các vật dụng theo quy định, thì đứng thẳng người trả lời: "Báo cáo, tôi đã sắp xếp xong trong thời gian quy định.”
Không nói dư thừa, tinh thần bình tĩnh như vậy, nhưng cô dùng cách trực tiếp nhất chứng tỏ bản thân.
Cô không phải không có năng lực dọn dẹp phòng.
Ngược lại, khả năng này của cô còn tốt hơn bất kỳ ai khác.
Về điểm này, Khổng Nghị tận mắt thấy cô sắp xếp xong thì có thể nhận thức được.
Vì anh ta là một cựu binh trong bộ đội gần 4 năm, hành động đó của Tần Man không nghi ngờ gì, còn lão luyện hơn cả cựu binh như anh ta rất nhiều.
“Tôi tự học lúc xin giả bệnh.” Tần Man tỏ ra bình tĩnh trả lời.
Dù sao lúc này cô là Tần Man, Tần Man chính là cô. Dù Khổng Nghị nghi ngờ thì cũng không nghi ngờ được gì.
Cho nên chuyện nói do ai đó lén dạy thì dễ gây ra thị phi, chi bằng nói mình tự tập. Như vậy cũng trừ hết mọi tai hoạ ngầm.
Quả nhiên đúng như cô dự đoán, đáy mắt của Khổng Nghị loé lên sự nghi ngờ, nhưng anh ta cũng không nói gì mà chỉ ậm ừ: “Lúc đầu nếu chuyên tâm như vậy thì cũng không tới nỗi khiến mấy người này phải động não.”
“Cho nên tôi chịu phạt.”
Tần Man lại chặn họng Khổng Nghị. Anh ta tức giận đến mức cuối cùng chỉ có thể nói một câu: “Việc dọn dẹp phòng có thể chuyên tâm như vậy, hy vọng sau này cậu có thể chăm chỉ rèn luyện thân thể hơn.”
Tiếp theo, anh ta quay người đi ra ngoài.
Đám lính mới ngoài cửa lập tức tránh đường, trong lòng không khỏi cảm thấy kinh ngạc.
Huấn luyện …… bỏ đi như vậy?
Phải biết, có thể bình an vô sự, bỏ đi mà không để lại lời khiển trách nào, đối với Tần Man thì đúng là lần đầu tiên.
Huống hồ, lúc nãy Tần Man còn cãi tay đôi với anh ta, khiến anh ta phải ngượng mặt trước đám đông.
Trong lòng của mọi người cảm thấy tên nhóc Tần Man này phúc lớn mạng lớn, nghe thấy tiếng cảm thán của Ngô Hành khi đi vào ký túc: “Ôi trời đất ơi, tên nhóc nhà cậu đúng là cần cù bù thông minh. Thấy cậu dọn dẹp như vậy, nhìn lại cách bọn tôi dọn đẹp thì đúng là dùng từ ổ chuột để mô tả.”
Những người đang nhìn trộm ngoài cửa nghe thấy lời nói của Ngô Hành thì từ từ chạy vào và không ngừng cảm thán.
“Xuất sắc, bàn chải cũng để ở một góc như vầy, đúng là lợi hại. Tần Man, cậu vất vả quá rồi!”
“Còn giày nữa, để ngay hàng thẳng lối trên một đường thẳng.”
“Còn cái chăn này nữa, hoàn hảo tuyệt đối.”
“Nè nè nè, đừng sờ lung tung!”
Ngô Hành thấy đám người kia sờ lung tung như đi tham quan trong ký túc thì anh ta bèn sốt sắng đuổi đám người này đi
Tiếng la ó của mọi người hoàn toàn bị cắt đứt sau khi Ngô Hành đóng cửa lại.
“Cậu tập luyện lúc nào vậy? Sao chúng tôi không biết?” Lưu Văn Viễn cũng cảm thấy lạ. Anh ta không ngờ Tần Man có thể dọn dẹp sạch sẽ không tì vết như vậy.
“Lúc giả bệnh.”
Tần Man vẫn dùng chiêu đối phó với Khổng Nghị làm lấy lệ. Ngay cả Khổng Nghị cũng pó tay, Lưu Văn Viễn dĩ nhiên cũng không có gì phải nói.
“Vậy cậu nên nói chúng tôi biết sớm chứ. Như vậy cũng có thể tránh trận phạt này.”
“Đúng vậy. Lúc nãy cậu nói sớm thì sẽ không xảy ra hiểu lầm này. Nhưng nói đi phải nói lại, lúc nãy cậu đúng là có tình nghĩa lắm. Còn chịu chạy phạt chung với chúng tôi, xem ra tên nhóc nhà cậu cũng không phải chỉ biết khóc.” Ngô Hành vừa cười vừa vỗ vai của cô và sảng khoái đề nghị: “Được thôi, nể tình hôm nay cậu nói chuyện tình nghĩa như vậy, hôm nay đi tắm sẽ dẫn cậu đi theo!”
Đi …… tắm?
Chuyện ngoài lề
Tôi đọc thấy có người gọi Tần Man là chị Man. Không không không, bởi vì nhiều cô gái nói với tôi rằng cô ấy quá độc đoán. Sau đó tôi chợt nghĩ đến một phương ngữ có vẻ là: Bá Man! Vì vậy, tôi đã đặc biệt đặt cho cô ấy một biệt danh thân thiện: Man bướng bỉnh!
P / S: Mọi người cảm thấy thế nào?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-532315.png&w=640&q=75)







-198627.png&w=640&q=75)




%20(1)-232597.jpg&w=640&q=75)



