Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Tần Man lập tức chau mày.
Lúc nãy định ôm mình thì mình sợ bị lộ. Bây giờ thật sự đi tắm chung với đám người bọn họ, chuyện đó sẽ càng náo loạn không thể thu dọn được.
Tuy nhiên, chưa chờ cô lên tiếng từ chối thì đã nghe lời tán thành phụ hoạ của Lưu Văn Viễn: “Ý tưởng này không tệ, lúc nãy chạy với tôi mồ hôi đầm đìa, tôi đã muốn đi tắm ngay.”
“Vậy tôi đi lấy quần áo.” Ngay cả Trần Quần cũng không phản bác mà còn phối hợp nữa.
Tần Man thấy bọn họ lần lượt đi chuẩn bị thì bèn lên tiếng: “Không cần đâu, các anh đi đi.”
Ngô Hành chỉnh quần áo xong trước tiên, nghe Tần Man từ chối thì anh ta không khỏi nhíu mày: “Đừng mà, cậu đã ăn nói tình nghĩa như vậy, sao chúng tôi có thể bỏ cậu lại được.”
“Tôi còn muốn quét dọn một chút nữa.” Tần Man tìm cớ thoái thác.
Ngô Hành không bàn thêm về hành vi vạch lá tìm sâu của anh ta dành cho cô: “Tên nhóc nhà cậu cho người ta con đường sống đi. Nơi này dọn dẹp sạch sẽ vậy rồi còn định quét dọn gì nữa? Cậu còn quét dọn nữa thì ngay cả chỗ đặt chân cũng không có, buổi tối phải ngủ bên ngoài à.”
“Đúng vậy, vì chừa con đường sống, cậu vẫn nên nhanh chóng đi tắm chung với chúng tôi đi.” Lưu Văn Viễn cũng tiến lên đẩy cô ra ngoài.
2 người họ vịn vai cô đi ra ngoài, Tần Man cũng không trực tiếp đẩy ra, mang theo tâm trạng giằng co bị họ đẩy ra ngoài.
Còn Trần Quần chu đáo hơn là lấy bộ đồ tập huấn cho cô rồi cũng định đi tới.
Mắt thấy bản thân thật sự sắp bị họ áp tải đi tắm chung, Tần Man bất đắc dĩ bèn lách qua đám đông, lùi một bước về sau.
Động tác của cô quá nhanh nên khiến 2 người kia không kịp trở tay, họ vẫn giữ nguyên tư thế ban đầu.
“Thật sự không cần, tôi chờ chút nữa còn phải chạy vài vòng trong sân tập huấn.” Tần Man nói với 2 người vẫn giữ tư thế gây cười đó.
Ngô Hành ngây ngốc và rất ngạc nhiên: “Cậu còn muốn chạy?”
Tần Man ừm một tiếng: “Huấn luyện kêu tôi tập luyện thì chuyên tâm một chút.”
Lý do của cô rất đầy đủ, đầy đủ khiến 3 người bọn họ khó tránh phải loá mắt nhìn nhau.
“Tên nhóc nhà cậu xin giả bệnh một lần, hình như trở thành người khác rồi. Chuyện dọn dẹp phòng ốc làm tốt như vậy thì thôi đi, nay còn thật sự định tập luyện cho tử tế, không tệ không tệ.”
“Nếu đã như vậy, chúng tôi không phiền cậu tập luyện nữa.”
Ngô Hành và Lưu Văn Viễn cũng không muốn cản trở người ta. Sau khi nói xong thì dẫn đám người Trần Quần rời khỏi ký túc và đi tắm.
Chờ 3 người họ đi rồi, lúc này Tần Man mới thở phào nhẹ nhõm.
Cứ tạm thời giải quyết 3 tên này đã.
Cô ngồi bên giường, nhìn quanh căn phòng trống trải và ngăn nắp cho đến khi mắt chuyển sang chiếc chăn bông như dao cắt.
Thật ra tính toán cẩn thận thì sau khi rời khỏi bộ đội, cô chưa từng làm mấy chuyện dọn dẹp phòng này nữa.
Cũng có thể nói sau khi thành lập khu ma, cô bỏ hẳn nếp sống và cách làm của những người lính.
Vì chán ghét nơi này, cho nên không muốn có bất kỳ liên quan gì tới nơi này.
Nhưng kết quả, không ngờ chính mình vì không đồng ý với cách hành xử của Khổng Nghị nên nhất thời đã bất ngờ làm lại phong cách của bộ đội.
Đã qua 5 năm rồi, cô tưởng mình đã quên từ lâu. Nhưng ngay cả bản thân cô cũng bất ngờ, ngay lúc cô bắt đầu dọn dẹp, hàon toàn không còn bất kỳ cảm giác xa lạ và hoảng loạn nữa. Đó là một loại ký ức và thói quen đã được khắc sâu trong tâm trí.
Thói quen đáng ghét!
Tần Man bỗng nhiên đấm xuống giường, sau đó lạnh lùng đứng lên đi xuống lầu.
Cô không thể, cũng không muốn tiếp tục ở lại nơi này và sống lại những ngày xưa với nhóm lính mới này.
Cô còn rất nhiều chuyện cần làm.
Nếu khu ma đó bị kiểm soát, anh ta còn làm anh hai gì đây, chẳng qua chỉ là con rối mà thôi!
Tới lúc đó chỉ sợ không làm anh ta chết, cả khu ma cũng xong luôn.
Càng nghĩ thì cô càng thấy lo.
Nhưng trở ngại từng được Hứa Cảnh Từ cảnh báo, cho nên vẫn luôn nhẫn nhịn để làm một lính nhỏ ở đây.
Còn bây giờ, cô đã về trong bộ đội, Hứa Cảnh Từ chắc sẽ không theo dõi mình nữa.
Cho nên chuyện cũng sắp kết thúc rồi.
Tần Man đi thẳng một mạch tới sân tập huấn.
Thời gian 3 4 giờ chiều thì sân tập huấn không có một bóng người.
Chuyện này đối với cô mà nói, đây đúng là cảnh tượng vô cùng tốt.
Cô quyết định làm quen hoàn cảnh nơi này rồi mới tính toán.
Nhưng lúc cô định tham quan xung quanh một vòng, làm quen với môi trường thì nghe phía sau có giọng của Hứa Cảnh Từ vang đến.
“Cả chiều hôm nay cô đã chạy 5km rồi, không cần phải chạy tiếp đâu, cẩn thận hăng quá hoá dở.”
Tần Man khựng lại, sắc mặt khó chịu vô cùng: “Tôi đã ở trong bộ đội, anh không cần phải theo dõi tôi.”
Người này về tới bộ đội mà còn giám sát mình, đúng là phiền thật.
“Tôi chỉ sợ cô đưa ra quyết định sai lầm.” Hứa Cảnh Từ cũng không phủ nhận sự thừa nhận của cô, ngược lại hào phóng thừa nhận hành vi của mình.
Vẻ mặt của Tần Man lạnh đi một ít: “Giữa tôi và anh không còn bất cứ quan hệ gì, không cần anh phải lo cho tôi.”
“Tôi không phải lo cho cô.” Hứa Cảnh Từ nói.
Anh ta chỉ cảm thấy Tần Man quá không bình thường.
Rõ ràng lúc ở bệnh viện còn chống cự như vậy, một lòng muốn chạy thoát, nhưng từ sau khi bị mình đe doạ thì cô cũng trở nên yên lặng hơn nhiều, không chỉ yên lặng, thậm chí có thể nói là đổi thành người khác.
Ngay cả chuyện dọn dẹp phòng ốc cũng làm tốt như vậy.
Ngay cả cách dọn dẹp của anh ta cũng chưa chắc bằng Tần Man.
Đây đúng là chuyện rất kỳ lạ.
“Tôi chỉ lo tính cách ương ngạnh của cô sẽ ảnh hưởng đến chú Tần.”
“Vậy cũng không liên quan tới anh.” Tần Man đi từng bước tới trước mặt Hứa Cảnh Từ rồi nói ra từng câu từng chữ: “Bất luận là ông ấy hay là tôi, đều không có liên quan gì tới anh.”
“Tần Man.” Hứa Cảnh Từ nhìn thấy ánh mắt bất mãn của cô, cảm thấy cô có thể vẫn còn tức giận vì bị thương nên anh ta chỉ nói với vẻ mệt mỏi: “Đừng có tuỳ hứng nữa.”
Tuỳ hứng?
Tức cười!
Tần Mãn làm việc trước giờ không hề tuỳ hứng.
Vì từ giây phút trở thành con gái của Tần Khang, cô đã mất đi cái quyền tuỳ hứng rồi.
Cô không những không tuỳ hứng với người trước mặt, càng không có bất cứ yếu tố tình cảm nào với người trước mặt.
Cho nên cô tỏ ra thờ ơ bày tỏ quan điểm của mình: “Quá khứ làm phiền anh nhiều. Tôi rất xin lỗi. Sau này phiền anh cách xa tôi một chút.”
Tiếp theo, cô không do dự mà đi về phía trước.
Tần Man biết Hứa Cảnh Từ đối với chủ nhân ban đầu của thân thể này khá tốt, ít nhất khi còn bé, anh ta thật sự xem cô làm em gái, nhưng sau này Tần Man hoàn toàn bị chiều hư, anh ta bắt đầu tránh xa, cho đến khi vạch rõ giới hạn cuối cùng.
Còn bây giờ cô cần người đàn ông này tiếp tục vạch rõ giới hạn với mình.
Không giám sát, như vậy mới có lợi cho hành động tiếp theo của cô.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)




