Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Tần Man vừa bắt đầu đã gặp bất lợi, còn suýt chút nữa bị người đàn ông kia làm bại lộ, tâm trạng ít nhiều có chút không vui.
Về đến ký túc xá nằm, cô làm thế nào cũng không ngủ được, ngoại trừ nghĩ làm thế nào để tăng nhanh thể lực huấn luyện ra thì nỗi lòng cô lại bay tới trên người đàn ông kia.
Rốt cuộc mục đích của cuộc tập kích tân binh đặc chủng vào ban đêm của người ông đó là gì?
Theo lý thuyết, tân binh đặc chủng chỉ là một biên chế tạm thời của quân đội. Nếu anh ta muốn ăn cắp văn kiện bí mật của quân đội thì nên đi quân đội khu 9 mới đúng chứ, sao không có việc gì lại chạy đến chỗ tân binh đặc chủng vậy?
Tần Man càng nghĩ càng cảm thấy không thích hợp.
Nhưng nghĩ thế nào cũng không nghĩ ra manh mối.
Xét cho cùng, nửa đêm khuya khoắt anh ta không ngủ lại đi dạo trong quân đội, lại không mặc quần áo bộ đội, thậm chí còn sợ kinh động đến người khác giống cô, ngoại trừ nhân viên bên ngoài xâm nhâp ra thì cô thật sự không nghĩ ra thân phận thứ hai.
Nếu thật sự chỉ là người trong ngành, vậy thì cô không có gì để lo lắng.
Ngược lại, cô nên lo lắng cho thể lực của mình.
Cô không ngờ cho dù mình kịch liệt tập luyện, nhưng vẫn không vượt qua được bức tường vây kia.
Điều này làm trong lòng cô không khỏi có chút bất lực.
Nhớ năm đó khi cô rời khỏi khu 9, đâu cần phiền phức, sợ hãi đủ kiểu như vậy, căn bản cũng không thèm nói nửa câu, cứ trực tiếp bỏ đi trước mặt mọi người.
Mà hiện giờ, thể lực của cô không đạt, cộng với thân phận nữ giả nam đã trở thành điểm trí mạng khiến cô bị nhốt ở chỗ này.
Thời gian trôi qua, màn đêm dần dần phai nhạt, mãi đến khi tia nắng đầu tiên lúc rạng đông chiếu xuống từ trên mây, Tần Man mới nhận ra cả đêm mình không ngủ.
Lúc này đã hơn bốn giờ sáng, gần năm giờ sáng, muốn đi ngủ cũng không thực tế nữa. Tần Man quyết định xuống tầng chạy vài vòng. Chuyện quan trọng nhất với cô lúc này là rèn luyện nhiều hơn nữa, không ngừng nâng cao thể chất của mình.
Rửa mặt xong, cô ăn mặc chỉnh tề đi xuống tầng.
Trên sân huấn luyện còn chưa có người. Cô làm mấy động tác khởi động đơn giản, sau đó bắt đầu chạy vòng quanh đường đua.
Mặt trời ló dạng sau những đám mây.
Khi mặt trời lên hẳn, trên trán Tần Man đã toát ra một tầng mồ hôi mỏng.
Mà lúc này, Khổng Nghĩa cùng một sĩ quan huấn luyện tình cờ đi ngang qua sân huấn luyện.
“Khổng Nghĩa, tôi rất hâm mộ cậu.” Do vẫn còn sớm nên sĩ quan huấn luyện vừa đi vừa cười nói với anh ta.
“Tôi nói này, sao tên nhóc cậu không thông suốt vậy, không phải đại đội trưởng đã nói với cậu rồi sao, đây là tạm thời, cậu nghiêm trọng như vậy làm gì? Hơn nữa, cậu không biết hậu quả của việc không tuân lệnh cấp trên sao? Tội gì phải tự rước vạ vào thân.”
“Được rồi được rồi, không phải tôi đã đồng ý rồi sao!” Khổng Nghĩa không kiên nhẫn nói.
“Cậu như vậy mà gọi là đồng ý? Tâm không cam lòng không nguyện……” Người bên cạnh còn chưa nói xong, bất chợt một câu hỏi kỳ lạ vang lên, “Khổng Nghĩa, đó là Tần Man lớp các cậu đúng không?”
Vừa nói ra lời này, Khổng Nghĩa ở bên cạnh đầy mất kiên nhẫn lập tức dừng bước, nhìn theo hướng anh ta chỉ.
Thật sự là…… Tần Man!
“Tên nhóc thúi này làm cái gì vậy, sáng tinh mơ không ngủ, lại phát điên cái gì!”
Mặc dù trong khoảng thời gian này, Tần Man đã trở nên ngoan ngoãn và nỗ lực rất nhiều, nhưng vì ấn tượng ban đầu thực sự không tốt, nên Khổng Nghĩa vẫn không có ấn tượng tốt về cô.
“Cậu còn không nhìn ra? Đây là tự bổ sung thể lực cho mình.” Người bên cạnh mỉm cười nhìn vào sân huấn luyện. Dưới ánh mặt trời mọc, mồ hôi trên đầu Tần Man nhỏ xuống, bước chân mạnh mẽ và dáng người thẳng tắp kia trông có vẻ tinh thần rất phấn chấn, “Cậu ta đủ chăm chỉ.”
“Chăm chỉ cái rắm, huấn luyện không được tiến hành theo chất lượng, đến lúc đó mệt chết cậu ta!” Khổng Nghĩa nhíu mày mặt, đầy nghiêm túc.
“Vậy cũng không liên quan đến cậu, dù sao cậu lập tức cũng không quản được cậu ta.”
“Không được! Hồ nháo như vậy, quả thực mất mặt tôi!”
Nói xong liền nhanh chân đi vào sân huấn luyện.
“Tần Man, cậu đang làm gì vậy!” Anh ta hô to về phía sân huấn luyện.
Sau khi chạy xong một vòng cuối cùng, Tần Man đang đi vòng quanh đường đua để khôi phục hơi thở, cô nghe thấy tiếng hô thì ngừng lại.
Cô quay đầu lại, mái tóc ngắn ướt đẫm mồ hôi dưới ánh sáng phản xạ trông hơi tùy ý và lộn xộn, khuôn mặt nhỏ nhắn với những đường nét thanh tú đầy vẻ lãnh đạm và kiêu ngạo, đôi mắt lạnh lùng giống như một cái đầm âm u.
Cả người có vẻ như trơ trọi đứng một mình, không thể cho người khác tới gần.
Khổng Nghĩa bỗng nhiên cảm thấy người này có chút không giống Tần Man.
Loại khí chất toát ra trong lúc lơ đãng này hoàn toàn không giống một tên nhóc mới hai mươi tuổi.
Cho dù ưu tú như Hứa Cảnh Từ thì cũng không có cảm giác như vậy.
“Sĩ quan huấn luyện.” Ngay lúc anh ta đang sững sờ, Tần Man đã từ nơi xa đi tới, gọi anh ta một tiếng.
Lúc này, Khổng Nghĩa mới phục hồi lại tinh thần. Anh ta nhìn trên trán cô lấm tấm mồ hôi, anh ta chợt nhướng mày, “Sáng sớm không ngủ, chạy đến sân huấn luyện chạy bộ, là chê cường độ huấn luyện của tôi cho các cậu không đủ đúng không?”
“Muốn rèn luyện thêm để có thể hoàn thành tốt hạng mục huấn luyện hơn.” Tần Man đứng trước mặt anh ta, vì thất bại tối hôm qua mà cô không có ý định nói nhảm với anh ta nên lạnh nhạt đáp lại.
“Vậy cũng nên có chừng mực! Ngủ không ngon, sáng tinh mơ xuống tầng chạy lâu như vậy, cậu tiêu hao thể lực như vậy, còn có thể chịu đựng được buổi huấn luyện hôm nay sao?! Đừng đến lúc đó mất nhiều hơn được!”
Một trận răn dạy đổ ập xuống làm lông mày Tần Man hơi cau lại.
Mặc dù đã quen với thân phận là một tân binh, nhưng cô vẫn không thể hoàn toàn quen với việc bị sĩ quan huấn luyện giáo huấn.
Trong trí nhớ của cô, trừ Tần Khang ra, không ai dám giáo huấn cô, cũng không ai có thể giáo huấn cô.
Thành tích của cô luôn luôn ưu tú nhất trong đội.
“Sẽ không, tôi sẽ giữ tốt chừng mực.” Tần Man lại lần nữa mở miệng.
“Cậu có thể giữ chừng mực cái gì! Vừa sáng sớm đã bắt đầu với năm km rồi, cậu chạy như vậy, còn có thể hoàn thành năm km tiếp theo sao!” Khổng Nghĩa rất không vui mà trách cứ cô lần nữa.
Trong mắt Tần Man hiện lên tia lạnh lẽo, nhưng trong giọng nói vẫn không kiêu ngạo không siểm nịnh mà trả lời: “Tôi có thể thử.”
“Cậu còn thử?” Khổng Nghĩa nghe lời này của cô thì tức giận đến mức chỉ cảm thấy ngực mình đau, “Chỉ với loại như cậu mà không biết nặng nhẹ, đến lúc đó tôi vừa đi……”
Lời còn chưa nói xong, đúng lúc này từ nơi xa truyền đến tiếng vang rời giường.
“Bíp ——”
Lập tức, Khổng Nghĩa cũng không nói thêm gì nữa, anh ta chỉ không chút khách khí mà không kiên nhẫn phất tay đuổi người, “Đi đi đi, nhanh chóng đi tập hợp cho tôi.”
“Vâng, sĩ quan huấn luyện.” Tần Man quy củ mà hô một tiếng, sau đó cô cất bước đi về dưới tầng ký túc xá.
Toàn bộ cô đều tiến lùi có lý, không hề có bất kỳ xung đột chính diện gì với Khổng Nghĩa.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)









-494595.png&w=640&q=75)






