Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Bản Sắc Quân Nhân: Thiếu Soái Khó Chiều Chương 20: Anh Không Có Tư Cách Quản Tôi

Cài Đặt

Chương 20: Anh Không Có Tư Cách Quản Tôi

Phản ứng đầu tiên của cô chính là, bị phát hiện rồi!

Chết tiệt!

Người này theo dõi mình từ lúc nào vậy? Sao từ đầu tới đuôi cô không hề phát hiện?

Tần Man không dám manh động, cô sợ mình làm động tác bỏ chạy thì hoàn toàn ngầm thừa nhận hành vi của mình.

Cô nhất định phải kiên trì!

“Sao vậy? Không cần tôi giúp hả?” Giọng của người đàn ông kia từ phía sau lại vang lên lần nữa, đồng thời anh cũng đi tới.

Ánh đèn mờ ảo phía xa, Tần Man thấy người kia mặc bộ đồ màu đen.

Anh thoải mái dựa vào góc tường, đôi chân thon dài hơi vén lên, một tay đút trong túi quần, tay kia tuỳ tiện quăng túi ra phía sau, xem dáng vẻ rất bướng bỉnh.

“Hay là, không dám để tôi giúp?” Anh chau mày, khoé miệng giương lên, có vẻ đùa giỡn, trên thực tế lại lộ ra một tia sáng mạnh mẽ vô hình.

Nhất là con ngươi đen láy thâm sâu như mực, giống như dao găm sắc bén, như một nhát dao là có thể giết chết cô.

Tần Man đứng đó không hề nhúc nhích mà nhìn chằm chằm vào đối phương.

Chính ngay lúc này, cô hoàn toàn có thể xác định, cô chưa hề gặp qua gương mặt này.

Bộ đồ người này mặc thậm chí còn không phải đồ của bộ đội!

Vậy thì ……. Anh là ai?

Nửa đêm mặc bộ đồ như vậy đi khắp nơi trong bộ đội, xem ra cũng không giống tác phong trong bộ đội.

“Anh có chuyện gì sao?” Tần Man đứng đó, vẻ mặt lạnh lùng hỏi.

Đối phương cười nhẹ một tiếng: “Đây có coi như chiêu giả bộ bình tĩnh không đây?”

Thần sắc của Tần Man bị nhìn thấu đột nhiên trở nên lạnh lùng.

Làn gió đêm mùa hạ khiến những cành cây đung đưa nhẹ nhàng.

Bầu không khí hơi đanh lại.

Tần Man sau khi nhìn đối phương vài giây, một lúc sau bèn quay người định đi khỏi.

Người này không làm kinh động tới những người khác, vậy thì chắc kh6ong pảhi người trong bộ đội.

Sao cô lại chống đối với đối phương làm gì.

Cơ hội thì có thể chờ lần nữa, lần này thất bại thì còn có lần sau.

Nhưng gây chuyện ồn ào bị bắt thì cũng không còn lần sau nữa.

“Vậy đã kết thúc rồi sao? Chắc chắn không cần tôi giúp cậu sao?” Giọng cả người đàn ông phía sau lại pha trò lần nữa.

Bước chân của Tần Man khựng lại, cô quay đầu, ánh mắt lạnh như dao liếc anh: “Không biết anh giúp tôi thế nào đây.”

“Đường buổi tối khó đi, chi bằng giúp cậu gọi thêm vài người chỉ đường cho cậu.” Người đàn ông đó dựa vào góc tường, anh hơi cúi đầu, dưới ánh đèn mờ ảo khiến cả khuôn mặt không rõ ràng, thứ duy nhất có thể nhìn thấy rõ là nụ cười xấu xa nơi khóe miệng anh: “Nhưng có lẽ tôi cần phiền cậu giải thích, nửa đêm không ngủ mà chạy tới đây làm gì?”

Hình như sau khi nói xong, Tần Man đứng đó đưa tay, nắm đấm như sấm sét vung qua.

Người đàn ông hơi nhướng mày, xem ra anh hơi kinh ngạc.

Nhưng sau đó anh mỉm cười đón chiêu, nhẹ nhàng siết chặt tay của Tần Man.

Tay của anh rất lớn, đủ để bao cả nắm đấm của cô.

“Xì, tay của cậu sao nhỏ vậy? Giống như con gái thế.” Người đàn ông nói xong còn cười như không cười dùng ngón tay cái xoa xoa mu bàn tay, còn tốt bụng nhắc nhở cô: “Cậu là đàn ông có bàn tay nhỏ thì thôi đi, chỗ khác cũng nhỏ, tới lúc đó sẽ bị phụ nữ chê đó.”

Tần Man: “……”

Cô xụ mặt, lập tức chuẩn bị rút tay.

Đáng tiếc, sức của đối phương quá lớn, giống như vòng sắt, cô cơ bản không cách nào cựa quậy.

Tần Man sau nhiều lần không thành công thì cuối cùng mất kiên nhẫn, cô nhíu mày thật chặt, bàn tay kia chụm lại thành móng vuốt dí thẳng vào xương cổ họng của người đàn ông.

Mới đó, tức rồi sao?

Người đàn ông dập tắt suy nghĩ, vội buông tay ra.

Nhưng ngay lúc buông tay thì cảm giác ngón tay trắng nõn khiến anh cảm thấy hơi choáng.

Kỳ lạ, sao tay của một lính nam lại bảo dưỡng tốt như vậy?

Tuy nhiên, chính lúc ngây người ra thì tay của Tần Man đã tới gần.

Nhưng rốt cuộc không có thân thủ tốt như Tần Mãn năm nào, vừa mới tới gần người của đối phương, thì bị người đàn ông tinh tế giữ chặt cổ tay, hơn nữa anh còn hung hăng vặn ngược tay cô.

Trái tim Tần Mãn như thắt lại, vô thức nghiêng người xoay tròn.

Ai ngờ, chính ngay lúc bị anh bắt lấy, tay bị vặn ngược ra sau lưng.

Khoảng cách giữa 2 người càng gần nhau hơn.

“Động tác này bạo thật, cậu thật sự không sợ thu hút sự chú ý của người khác ư?” Người đàn ông phả hơi ấm vào bên tai cô.

Họ trốn trong bụi câu, chỉ cần làm lớn một chút, bụi cây chuyển động thì rất dễ thu hút sự chú ý của người đang canh gác từ xa.

“Tôi không làm gì cả thì sợ gì.” Giọng điệu của Tần Man vô cùng lạnh lùng.

Người đàn ông phía sau siết chặt lấy tay của cô và nói: “Gì mà không làm? Vậy nửa đêm cậu chạy tới đây làm gì?”

“Mộng du.”

Tần Man nói ra 2 chữ này, người kia liền sửng sốt, sau đó thấp giọng cười: “Ừm, quả thật là một cái cớ hay ho.”

Anh hơi nới tay Tần Man ra nhưng không hề buông.

Một giây sau thì thấy người kia nhếch khóe môi xấu xa, nhẹ giọng hỏi bên tai cô: “Vậy sao cậu không mộng du đi qua cửa lớn?”

Câu này khiến Tần Man đơ người.

Đúng ha, nếu là mộng du, sao có thể không thu hút sự chú ý của lính canh ngoài cửa!

‘Lẽ nào cậu mộng du mà còn biết bay khỏi tường sao?” Chắc cảm thấy không đủ nên người đàn ông kia bổ sung một câu, thậm chí khiến sắc mặt của Tần Man rất hung dữ.

“Tôi khuyên anh bớt lo chuyện bao đồng, làm lớn chuyện thì đối với anh cũng không có ích gì đâu.”

Bây giờ cô cơ bản xác định thân phận người đàn ông này không có vấn đề gì.

Nếu không sẽ không quậy tới bây giờ mà còn làm kinh động tới người khác.

“Chi băng đi theo đường lớn, mỗi người đi một bên.” Tần Man nói ra lời đề nghị này, nhưng cũng mang theo sự đe doạ.

Thân phận của cô dù gì cũng là lính mới nhập ngũ, thật sự bị bại lộ, cảnh ngộ của cô tuyệt đối tốt hơn nhiều so với kẻ lạ mặt trước mặt.

Nhưng người kia giống như không nghe hiểu ý của cô nên anh cười và hỏi: “Vậy nếu tôi cứ muốn quản thì sao?”

“Anh không có tư cách quản tôi?”

Vẻ mặt của Tần Man lạnh lùng, cùi chỏ tay kia đập mạnh về phía sau nhanh như chớp.

Người đàn ông phát giác động tác của cô, muốn ngăn cản nhưng đáng tiếc lần này bị Tần Man quấn lấy.

“Cho nên, chỉ cần tôi có tư cách quản cậu thì cậu để tôi quản đúng không?” Người đàn ông đứng trong bóng tối nhướng mày, nụ cười mang vẻ giễu cợt.

Tần Man nhíu mày, cứ thấy lời nói này có chỗ nào đó không đúng.

Nhưng cô vẫn chưa hiểu thì thấy đối phương mỉm cười giang 2 tay, lui về phía sau 2 bước, dựa lưng vào tường nói: “Được, vậy cậu có thể đi rồi.”

Anh đột nhiên đổi ý khiến Tần Man khó hiểu, nhưng cô cũng không cần hiểu.

Nếu đối phương đã có thành ý như vậy, cô lập tức quay người đi khỏi nơi đó.

Tiếng bước chân sột soạt xa dần, đôi mắt đen láy của người đàn ông dựa vào tường nhìn chằm chằm bóng lưng kia. Một lúc sau anh mới tinh nghịch giương lên nụ cười đầy thâm thúy.

Chuyện bên lề

Nam chính: Trèo tường bị tôi phát hiện, còn nói tôi không có tư cách? Tiểu Mãn Mãn, em dia thật nha

Bá Bá: Thề phải trèo tường đến cùng!

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc