Đại phu lại tới nữa, lúc này ông ta nói với Uông Vĩnh Chiêu, “Vật này tuy bổ nhưng cũng tùy từng người mới có thể tiêu hóa được. Phu nhân không ăn được thì dùng thứ khác thay vào cũng vậy.”
Uông Vĩnh Chiêu gật đầu tiễn đại phu đi. Sau đó hắn ngồi bên người Trương Tiểu Oản, duỗi tay vuốt ve khuôn mặt tái nhợt của nàng, thấy nàng nhìn hắn thì hắn lập tức cuời.
*******
Sinh xong Hoài Mộ Trương Tiểu Oản cũng biết thân thể mình không còn bằng năm đó. Nàng cũng không dám lơ là, nên ăn thì ăn, uống thì uống, lại chú ý điều dưỡng thân mình cho tốt.
Rốt cuộc thì mạng của nàng cũng không phải của mình nàng nữa. Nếu nàng chết thì Hoài Thiện mà nàng mang đến thế gian này có muốn khóc sợ là cũng không có chỗ nào để mà khóc.
Hoài Thiện không giống Hoài Mộ. Hoài Mộ quả thật cũng không muốn xa nàng nhưng Trương Tiểu Oản cũng biết nếu Hoài Mộ mất nàng thì hắn vẫn sẽ lớn lên theo quỹ đạo bình thường, không giống anh hắn. Cho dù Hoài Thiện đã trưởng thành nhưng nếu ngày nào đó nàng lặng yên không tiếng động ra đi thì khi đó hắn sẽ thành cái dạng gì Trương Tiểu Oản cũng không dám nghĩ.
Hiện tại nàng chỉ muốn hắn sống cho thật tốt, cưới vợ sinh con. Đợi hắn có gia đình, đợi cuộc đời hắn có người quan trọng hơn thì nàng mới có thể rời đi. Như thế hắn mới có thể tiếp nhận được chuyện này.
Nếu còn phải sống thật lâu thì Trương Tiểu Oản tự nhiên cũng không bạc đãi chính mình. Mấy năm nay phàm là đồ bổ có thể ăn được thì nàng đều không cự tuyệt. Hiện tại Uông Vĩnh Chiêu còn tìm một đầu bếp biết làm dược thiện để nàng điều trị thân thể mà nàng cũng mỉm cười đón nhận.
Đến cuối tháng 12, cuối năm lại tới. Trương Tiểu Oản trang điểm thật là xinh đẹp rồi đi theo Uông Vĩnh Chiêu trở về Uông phủ.
“Mẫu thân muốn coi nàng ta là cháu gái mà đón về sao?”
“Sao nào?”
“Cháu gái thì có thể, di nương thì không được.”
“Lời này là sao?” Uông Hàn thị cầm khăn lau lau ngoài miệng, nhàn nhạt nói, “Ngươi nói như thể nàng không phải thiếp của ngươi vậy.”
“Nàng là chái gái ngài, cũng là thiếp của con. Nhưng thiếp của con thì không có thân phận về đây……” So với sự lãnh đạm của bà ta thì Uông Vĩnh Chiêu càng hờ hững, “Nếu nàng ta trở về thì đám người trong hậu viện kia của con cũng đều đòi tới, vậy mẫu thân định sắp xếp cho bọn họ ở đâu?”
“Sân trước kia ngươi ở chẳng nhẽ không đủ chỗ?”
“Chỗ đó đã cho Vĩnh Trọng, mẫu thân muốn để thiếp của con ở trong sân với chú em chắc?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-593460.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)
