Ngày đó, nàng ở sau bình phong có nghe được đại phu nhỏ giọng nói chuyện giường chiếu quá nhiều cũng không dễ có con. Ai biết tối qua nàng vẫn bị nháo tỉnh lại.
Mới thở được một hơi, ngồi ở trong nhà nghỉ tạm đã thấy người này nói muốn đi bái Bồ Tát. Lúc đó nàng ngây ra nhìn hắn nửa ngày, trong thời gian ngắn không hiểu hắn nghĩ gì. Thiếu chút nữa nàng đã nói với hắn nếu muốn có con thì buổi tối kiềm chế chút, để nàng nghỉ ngơi mấy đêm. Nhưng lời này nàng vẫn không thể nói ra miệng.
Nam nhân một khi đã nếm được ngon ngọt thì không phải nữ nhân nói dừng là dừng nếu không trong lòng hắn sợ là sẽ không vui. Đặc biệt là người giống Uông Vĩnh Chiêu mà nghe được nàng nói lời này thì không biết nàng sẽ phải dỗ dành hắn thế nào mới có thể an ủi hắn.
Hiện nay ngồi trong xe ngựa một hồi lâu, nghe hai cha con nói chuyện một hồi nàng mới bừng tỉnh nhớ tới một việc. Thần phật hắn có thể không tin nhưng nàng thì lại tin một chút. Nàng ngẫu nhiên sẽ ra cửa thắp chút hương đèn trong chùa miếu, sao chép kinh phật. Có lẽ lần này hắn nghĩ tới nàng, muốn nàng tĩnh tâm thả lỏng nên mới mang nàng theo.
Nể tình Uông Vĩnh Chiêu quan tâm đến nàng, đợi đến chỗ chùa miếu kia, sau khi xuống xe ngựa Trương Tiểu Oản duỗi tay sửa sang lại áo choàng cho hắn sau đó ôn nhu dặn dò một câu, “Hôm nay gió lớn, vào trong rồi ngài cũng đừng cởi áo choàng ra, cẩn thận bị cảm.”
Uông Vĩnh Chiêu nghe xong thì dùng mũi hừ một tiếng sau đó bế Hoài Mộ lên nói với nàng, “Ta cùng ngươi đi thắp hương.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


