Nàng lại hỏi Giang Tiểu Sơn nhưng vẫn chẳng có ai trả lời, mà nàng cũng đành vậy. Ở trong cái nhà này bất kể là hắn hay nàng thì có ai dám thật sự cãi lời Uông Vĩnh Chiêu chứ?
Trương Tiểu Oản cầm rổ đi về, đẩy cửa ra thấy Uông Vĩnh Chiêu để trần nửa người trên đang dựa vào đầu giường cầm sách ghé vào dưới đèn đọc……
Trương Tiểu Oản buông rổ nhìn nhìn phía trước, làm như không nhìn thấy sách kia là cầm ngược mà chỉ cười cười nói với Uông Vĩnh Chiêu, “Ngài nằm xuống đắp chăn đi, thời tiết rất lạnh.”
Sách này đúng là không lấy còn hơn, nội dung này hôm qua hắn đã đọc rồi. Uông Vĩnh Chiêu giương mắt, thấy phụ nhân kia nhìn hắn không có gì khác ngày thường thì thật sâu mà nhíu mày lại.
Trương Tiểu Oản chuẩn bị gối đầu, hư nhược đỡ hắn nằm xuống rồi mới cười nói, “Đêm nay ta phải cùng ngài đắp chung một chăn rồi, ngài xem có được không?”
Uông Vĩnh Chiêu nghe vậy thì quay mặt qua nói với nàng, “Đành vậy.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



