Sắp ăn tết nên Uông phủ bên kia đã cho người tới mời Uông Vĩnh Chiêu hồi phủ. Trương Tiểu Oản lại không đi mà ôn tồn nói với hắn nàng muốn ở lại nhà này với Mạnh tiên sinh.
Thiếu một người mỗi ngày giận dỗi bắt nàng phải nhìn sắc mặt, lại có thư Tiểu Lão Hổ gửi về khiến tâm tình Trương Tiểu Oản khó có được nhẹ nhàng. Nàng vội vàng nấu ăn, làm điểm tâm, chỉ huy năm sáu lão nô bộc đem mọi thứ trong nhà sửa soạn lau chùi, dịch chuyển tạo ra một không khí mới mẻ, tăng thêm vui mừng khi ăn tết.
Đêm đó, Trương Tiểu Oản cũng không để đám lão bộc ngồi riêng mà nàng cùng với Mạnh tiên sinh và mấy người này ngồi quây quanh một bàn lớn cùng nhau ăn cơm. Ăn cơm xong nàng bưng hạt dưa và đậu phộng lênđể mọi người vừa nói chuyện vừa cắn ăn.
Người già thì thành tinh, trong những người ngồi đây ngoài Trương Tiểu Oản, những người khác đều đã có tuổi, trong bụng đều có chuyện xưa. Cứ thế mỗi người nói một chuyện nên đêm dài cũng qua mau. Không bao lâu đã tới đêm khuya, mấy lão bộc đỡ nhau, còn Trương Tiểu Oản đỡ Mạnh tiên sinh đi đến bên cửa đốt pháo. Mọi người chưa đã thèm nên đi lên nhà chính ngồi nói chuyện đến khi buồn ngủ quá mới lục tục trở về phòng nghỉ ngơi.
Trương Tiểu Oản mang theo lão bà tử dọn dẹp nhà chính xong mới đi tới hậu viện ngủ. Khi đó đã là giờ sửu vì thế ngày thứ hai nàng thức dậy so với ngày thường muộn hơn một chút. Giờ mão nàng vẫn còn nằm trên giường, lúc này cửa hậu viện bị người ta gõ vang.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



