Sau khi Uông Hoài Thiện rời đi, vài ngày sau Trương Tiểu Oản đến nước cũng không uống. Mỗi ngày nàng đều nằm trên ghế dựa trong viện, ngơ ngẩn nhìn cửa như dây tử đằng héo úa, không chút sức sống.
Mạnh tiên sinh tới khuyên nàng cũng chỉ đổi được mấy nụ cười nhạt của nàng.
“Ăn đi,” Uông Vĩnh Chiêu nhàn nhạt nói, “Ngươi dù sao cũng phải giữ cái mạng mới đợi được hắn về chứ.”
Trương Tiểu Oản lại cười, xoay mặt nhìn cửa lớn một hồi. Lúc này mặt trời lặn xuống phía tây, nàng nhắm đôi mắt chua xót sau đó quay đầu lại ngồi ngay ngắn và bưng bát đũa lên.
Nàng chậm rãi ăn, Uông Vĩnh Chiêu thấy thế thì không nhanh không chậm nói, “Ăn xong ngươi đi với ta một chút.”
Trương Tiểu Oản hơi sửng sốt sau đó lại gật gật đầu.
Đợi đến khi ăn xong, dùng xong trà, Uông Vĩnh Chiêu đứng lên không động đậy. Trương Tiểu Oản đứng dậy một lúc lâu mới cảm thấy chân có sức lực. Nàng cười với Uông Vĩnh Chiêu mà hắn lúc này mới nâng bước chậm rãi đi về hậu viện.
Đợi đến lúc đi xa, xuyên qua hậu viện đi tới bờ sông thì màn trời cũng tối. Giang Tiểu Sơn cầm theo đèn lồng đi phía trước dẫn đường cho bọn họ.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-593460.png&w=256&q=75)