“Ngươi nhìn thấy ta nghe lén hả?” Uông Vĩnh Chiêu cười tiến lên vài bước, nắm lấy cổ Uông Hoài Thiện ném lên không trung cả giận nói, “Luyện tập mạnh hơn.”
Ông ta lật người cứ thế ngủ mất. Trương Tiểu Oản cười cười, nhẹ nhàng đóng cửa đi về nhà bếp.
Vào giờ Tý, Trương Tiểu Oản nấu cháo, xào hai món một thịt một rau xanh đưa đến hậu viện, bày lên bàn. Lúc này hai người đang rửa mặt bên giếng đi tới, không đợi nàng nói gì thì mỗi người đã chiếm một bên cầm lấy đũa mà gắp đồ ăn.
Uông Hoài Thiện ăn nhanh cực kỳ, giống như ngấu nghiến. Trương Tiểu Oản thấy thế thì sờ sờ đầu hắn cười nói, “Ăn chậm một chút, nếu không bụng đau đó.”
Uông Vĩnh Chiêu nghe vậy thì bất mãn mà nhìn nàng một cái, chờ nuốt xong cơm trong miệng hắn mới không nhanh không chậm nói, “Chậm cái gì mà chậm? Ngày sau trong quân có quân tình thì làm gì có thời giờ cho hắn ăn chậm một chút? Cái bụng này kiều quý như thế thì cả đời ngươi cứ chuẩn bị mà nuôi hắn đi.”
Hắn nói chuyện cực kỳ khó nghe, Trương Tiểu Oản chỉ hơi hơi mỉm cười nghe vào tai nọ rồi bỏ qua tai kia. Chờ cơm nước xong Uông Vĩnh Chiêu đi tiền viện thì Uông Hoài Thiện mới nhe răng nhếch miệng với cái bóng của hắn sau đó nhảy lên lưng mẹ hắn hỏi, “Mẫu thân có cõng được con nữa không?”
“Cõng không được nữa rồi.” Trương Tiểu Oản cười nói sau đó vững vàng mà cõng hắn thu dọn chén đũa trên bàn.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-593460.png&w=256&q=75)