Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Bạn Gái Hải Ly Hôm Nay Lại Tăng Ca Chương 9:

Cài Đặt

Chương 9:

Giọng cô quá lớn, người trong buồng bên cạnh nghe thấy, sợ hãi hỏi: "Bạn ơi, bạn ổn chứ?"

"Không sao, không sao." Chú hải ly ngồi phịch xuống bệ bồn cầu, buông xuôi, "Ít ra vẫn nói được tiếng người, tôi không sao."

Không biết có nên coi đây là điều may mắn không.

Từ Hướng Nhĩ bắt đầu nhớ lại chuyện đêm qua.

Vậy là tất cả đều là thật, không phải cô làm thêm đến phát điên?

Nhưng sao hôm nay điện thoại không biến thành que củi, chẳng lẽ vì lúc biến hình nó không ở trong tay cô? Chỉ những vật mang theo người mới thay đổi theo?

Lần sau thử xem.

Không, sao cô lại chấp nhận chuyện có lần sau nhanh vậy?

Ít nhất cũng phải tìm ra nguyên nhân chứ.

Quan trọng hơn là…

Từ Hướng Nhĩ nhìn cuộc gọi đến từ Trần Dực trên màn hình điện thoại.

Kéo lê thân hình nhỏ bé, cô dùng móng vuốt móc vào thùng giấy vệ sinh, trượt xuống, đi đến chỗ điện thoại, nhấn nút nghe.

Lần đầu thử đã bấm được, Từ Hướng Nhĩ nhìn móng vuốt của mình, hóa ra đây là nguyên mẫu loopy (hải ly).

Lúc làm đề án cô chưa thấy nó đáng yêu thế này.

Chỉ là cái đuôi hơi dài và dẹt, khó di chuyển.

"Từ Hướng Nhĩ, cô định để mọi người chờ à?" Giọng Trần Dực cố kìm nén tức giận vang lên từ điện thoại.

Cô giật mình: "Cái đó… Tổng giám đốc Trần, tôi có thể không đi được không?"

Câu nói ngắc ngứ khiến Trần Dực hít sâu một hơi: "Bồn cầu xả cô đến Madagascar rồi à?"

(Madagascar - một quốc đảo nằm ngoài khơi bờ biển phía đông của Châu Phi)

"Cũng không đến nỗi, chỉ là tôi hơi mệt, phải đến bệnh viện." Từ Hướng Nhĩ nghĩ đến chiếc túi xách treo trên móc, ngước nhìn vài lần, làm sao mang nó về nhà đây?

Không đúng, hải ly có thể đi lại trong thành phố sao?

"Tôi sắp đến lối đi rồi, cô ra khỏi nhà vệ sinh đi."

Từ Hướng Nhĩ giật mình, vứt túi xách, chui qua khe cửa, ôm điện thoại chạy ra khỏi nhà vệ sinh, chạy ngược hướng ra cửa: "Tổng giám đốc Trần, tôi ra rồi, đang bắt xe đi bệnh viện, anh không cần đi cùng tôi đâu, tiếp khách quan trọng hơn."

"Cô thở dốc cái gì, ốm rồi còn chạy?" Đầu dây bên kia càng lúc càng mất kiên nhẫn, nói nhanh hơn, "Cô muốn tôi bỏ mặc nhân viên bị ốm, để cô có cơ hội đến cục lao động kiện tôi à?"

"?" Từ Hướng Nhĩ vốn lười vận động, bình thường leo vài tầng cầu thang cũng thở hổn hển, giờ còn đang không hiểu tại sao trong trạng thái hải ly, lại còn ôm cả cái điện thoại, thở dốc thì sao.

"Cũng không phải mình nói, đây rốt cuộc có phải mơ không, nếu giống dự án game trước đây, là vào hệ thống nhiệm vụ, thì cũng phải có âm thanh nhắc nhở chứ."

Cô nhập địa chỉ nhà, vừa định nhấn nút đi bộ thì nghe thấy tiếng động từ xa.

"Từ Hướng Nhĩ?"

Từ bao giờ Trần Dực lại trở thành sếp có trách nhiệm thế, bỏ mặc mọi người đến tìm cô thật.

Cô lập tức ôm điện thoại bỏ chạy, nhưng lại đụng phải Trần Dực đang đi tới.

Hai người mắt to trừng mắt nhỏ, Trần Dực nhìn thấy hải ly dường như ngẩn người ra hai giây.

Tỉnh táo lại, Từ Hướng Nhĩ vội vàng ôm chặt điện thoại, dùng lông che lại.

Hiếm khi thấy vẻ mặt kinh ngạc và nghi hoặc trên mặt anh, nhưng cô không có tâm trí nghiên cứu, cô không muốn bị bắt vào viện nghiên cứu.

Đôi mắt đen láy liếc thấy cánh cửa hé mở phía sau, hình như là cầu thang bộ thoát hiểm, liền vội vàng chạy về hướng đó.

Trần Dực giật mình lùi lại hai bước, định đuổi theo nhưng nhìn thấy cầu thang tối om không bật đèn, liền dừng lại, thở hổn hển.

Anh vịn tường, tìm số trên điện thoại rồi gọi: "Xin lỗi, cho hỏi đây có phải trung tâm cứu hộ động vật hoang dã không, ở đây có… ờ… hình như là hải ly?"

Trong đề án của Từ Hướng Nhĩ có nhắc đến, anh nhớ rất rõ.

Những điều hoang đường từ miệng anh ta nói ra, lại khiến Từ Hướng Nhĩ trốn trong cầu thang bật cười.

Tại sao không phải biến thành sư tử, hổ báo gì đó, có khi còn có thể đè Trần Dực xuống đất gầm lên vài tiếng, giải phóng cả phòng Kế hoạch, để anh ta cút về thừa kế công ty nào đó cũng được.

Chẳng lẽ là do lời ước của cô sao?

Không biết là thưởng hay phạt, cô nhìn cầu thang tối om, lòng có chút lạc lõng.

Giây tiếp theo, nghe thấy giọng Trần Dực cứng họng: "Ồ, vậy các người cứ vô trách nhiệm để động vật lang thang trong thế giới loài người à, còn gọi gì là trung tâm cứu trợ?"

Từ Hướng Nhĩ không cần nghĩ cũng biết nhân viên bên kia điện thoại đang cạn lời đến mức nào.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc