Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Bạn Gái Hải Ly Hôm Nay Lại Tăng Ca Chương 10:

Cài Đặt

Chương 10:

Haiz, cô vẫn nên lo cho bản thân thì hơn, dám cúp máy của Trần Dực, cô có lẽ thật sự tiêu đời rồi.

Còn gặm đứt cả cây trầu bà nữa chứ.

Đoạn ký ức này thà rằng quên luôn đi cho rồi.

Từ Hướng Nhĩ ôm điện thoại tiếp tục chạy trong cầu thang, chạy không biết bao lâu, hình như đến phòng nghỉ của các cô lao công, vắng vẻ không một bóng người, cửa có một đống thùng giấy, chắc là của lao công để dành bán ve chai, trong góc còn có một cái ổ chó bị bỏ đi. Cô nhìn chằm chằm bằng đôi mắt đen láy vài giây, rồi chui tọt vào.

Thật nực cười, làm sao về nhà bây giờ?

Làm sao để biến trở lại, biến lại rồi thì làm sao đi làm và giải thích với Trần Dực?

Có lẽ vì lúc nãy vận động nhiều, lại quá sợ hãi, Từ Hướng Nhĩ lại ngủ thiếp đi trong cái ổ chó nhỏ bé này.

Điện thoại rung lên bần bật, trượt khỏi mép ổ chó.

Từ Hướng Nhĩ bị tiếng rung đánh thức, theo bản năng đưa tay mò lấy điện thoại, dựa vào trực giác nghe máy.

"Alo?" Cô lau nước miếng ở khóe miệng.

"Tiểu Từ, cháu vẫn còn tăng ca à? Cháu về nhanh lên, phòng cháu bị ngập nước rồi."

Từ Hướng Nhĩ bật dậy, vừa định lên tiếng thì điện thoại tắt ngúm.

Cô nhìn, hóa ra là hết pin, điện thoại tự động tắt nguồn.

Khoan đã, cô cúi đầu nhìn hai tay và hai chân mình, cô đã biến trở lại thành người rồi.

Cô nhìn quanh, thấy cái ổ chó bị mình nằm bẹp dí, chắc chắn tất cả không phải là mơ.

Từ Hướng Nhĩ đứng dậy, cơn đau bụng đã dịu đi, cô lần theo trí nhớ đi ngược lại, chưa được mấy bước đã gặp cô lao công quay lại nghỉ ngơi.

Cô lao công đẩy xe dọn vệ sinh, vẻ mặt ngạc nhiên nhìn cô: "Ơ, cô gái, sao cô lại ở đây?"

"Xin lỗi cô, cháu đi nhầm đường, không ra được."

Được cô lao công dẫn đường, cô lại quay về nhà vệ sinh, đi vào phòng trong, thấy túi đeo chéo vẫn treo trên tường, tâm trạng lập tức ổn định lại.

Cũng không tệ lắm.

Cảm ơn cô lao công xong, Từ Hướng Nhĩ vội vàng quay lại đường cũ, nhanh chóng bước ra khỏi trung tâm thương mại, nhưng vừa ra khỏi cửa đã khựng lại.

Cô ngủ lâu đến vậy sao, trời đã tối đen, cả thành phố lên đèn rực rỡ.

Còn cô đứng trước trung tâm thương mại, lại nhỏ bé đến mức lòng chua xót.

Điện thoại hết pin, cô lục túi xách, tìm được vài đồng xu lẻ, thở dài một tiếng, đi bộ ra bến xe buýt.

Tắt máy cũng tốt, không cần để ý đến những tin nhắn công việc.

Từ Hướng Nhĩ ngẩng đầu, bước đi trên quảng trường rộng lớn, đón gió lạnh, sải bước về phía trước.

Lên được xe buýt, Từ Hướng Nhĩ mới có thể nghỉ ngơi một chút.

Quần áo dính đầy bụi bẩn, quần jean của mình thì thôi, áo phao của Chu Huệ không rẻ đâu, chắc phải mang đi giặt khô.

Điện thoại nứt màn hình thì không cần lo lắng quá, chỉ là miếng dán cường lực bị nứt, về nhà thay cái mới là được.

Nửa tiếng sau, cô về đến căn nhà thuê của mình.

Bà chủ nhà và hàng xóm xung quanh đều vây quanh phòng cô, Từ Hướng Nhĩ hít sâu một hơi, bước tới, giọng nói trong trẻo: "Bác ơi, sao vậy ạ, sao lại gọi điện bảo phòng cháu bị ngập nước?"

"Ôi chao, Tiểu Từ, cháu cuối cùng cũng về rồi, sao điện thoại lại tắt máy thế?"

"Cháu xin lỗi, trên đường về điện thoại cháu hết pin, cháu định về nhà rồi xem."

"Cháu vào xem đi."

Bà chủ nhà kéo cửa ra: "Nhà trên nó say rượu, mở vòi nước rồi lăn ra bất tỉnh. Nhà mình toàn nhà cũ, nước nhiều thế tràn xuống nhà cháu, vừa gọi điện là bác chạy qua xem ngay, nhưng mà nặng quá, đồ đạc của cháu bác cũng không dám động vào, nên chỉ khóa nước lại thôi."

Từ Hướng Nhĩ bước vào phòng, thấy trần nhà vệ sinh ướt sũng chuyển sang màu xám xịt. Nước trên sàn cũng chảy ra ngoài, làm ướt một số đồ đạc của cô trên sàn, phòng nhỏ, nhìn một cái là thấy hết, nước chảy ra cả tấm thảm ở phòng khách nhỏ.

Đó là tấm thảm cô mới mua dạo trước, rất thích.

May mà nước đọng trên sàn không nhiều, bà chủ nhà cũng nhanh chóng đến xử lý.

Từ Hướng Nhĩ quay người, gượng cười: "Làm phiền bác rồi, cháu cảm ơn bác nhiều, hôm nay cháu tăng ca, nếu muộn thêm chút nữa chắc cả phòng ngập hết."

"Hàng xóm láng giềng cả mà, không sao, không sao, cháu có gì cần cứ nói với bác, dù sao cũng ở gần nhau."

May mà Từ Hướng Nhĩ gặp được bà chủ nhà tốt bụng, bà chủ nhà ở ngay bên cạnh, được con trai con dâu đón sang ở, căn nhà cũ này thì cho thuê.

"Bác ơi, người hàng xóm say rượu ở trên không sao chứ ạ?"

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc