Nếu cô đồng ý yêu cầu của Trần Dực, vậy sau này phải suy xét cho anh ta nhiều hơn, đứng trên lập trường của anh ta để giao tiếp với đồng nghiệp, thậm chí phải nói nhiều lời tốt đẹp về anh ta.
Nhỡ đâu anh ta đi rồi, chân chạy vặt như cô cũng chỉ có nước cuốn gói thôi.
Cô thở dài.
Công việc quan trọng hay che giấu chuyện biến hình quan trọng hơn, nhất định phải đưa ra quyết định.
Mất công việc này, có thể tìm việc khác, nhưng nếu bị bắt vào viện nghiên cứu, cả đời này coi như xong.
“Được rồi, tôi đồng ý.” Từ Hướng Nhĩ vịn ghế đứng dậy, vẻ mặt nghiêm túc nhìn anh ta, “Vậy anh cũng phải giúp tôi, đừng tiết lộ bí mật của tôi.”
“Được.”
“Ngày mai tôi sẽ soạn xong nội dung, gửi cho cô bản điện tử.” Trần Dực cúi đầu nhìn sinh vật lông xù màu nâu này, hồi lâu vẫn không nhịn được hỏi, “Vậy cô phải… phải làm sao để biến trở lại?”
Anh ta không phải là người có khả năng tiếp nhận mạnh mẽ, mà là có chút rối loạn cảm xúc nhẹ, không thể bộc lộ cảm xúc của mình ra ngoài.
Có lẽ vì những trải nghiệm trước đây, khiến anh ta quen che giấu cảm xúc, lâu dần thành quen.
Nhưng lúc này, nói chuyện với một con hải ly, cũng quá kỳ quái, Trần Dực đột nhiên không biết diễn tả thế nào.
Từ Hướng Nhĩ lúc này lại có chút phấn khích.
Dù sao, trên thế giới này cuối cùng cũng có người biết chuyện hoang đường này, cô có thể nói hết với Trần Dực.
Cô nhảy khỏi bảng điều khiển trung tâm, rơi xuống chiếc áo hoodie trên ghế phụ, khoa tay múa chân bắt đầu kể lại những lần biến hình.
“Tôi nói cho anh biết, may mà chỉ cần ngủ một giấc là có thể biến trở lại thành người, nếu không tôi thật sự tiêu đời rồi.” Từ Hướng Nhĩ liếc nhìn chai nước khoáng trên bảng điều khiển, hắng giọng, “Haiz… có người biết cũng tốt, dạo này tôi thật sự mệt mỏi lắm rồi.”
Con vật nhỏ ủ rũ, nằm vật ra trong mũ áo hoodie, khiến Trần Dực cong khóe môi, đưa tay lấy chai nước khoáng, “Vậy nên sau khi bị tôi bắt gặp, cô đã trốn trong ổ chó ngủ một giấc.”
“… Ừ.” Cô gãi gãi tai, có chút ngượng ngùng.
Anh ta mở nắp chai nước khoáng, đưa tới, “Cầm được chứ?”
“Được!” Cô ôm chai nước uống.
Uống nước xong, đôi mắt tròn xoe của Từ Hướng Nhĩ nhìn chằm chằm anh ta, cứ thế hỏi thẳng, “Hôm đó anh gọi điện cho tổ chức bảo vệ động vật, họ nói gì?”
Trần Dực ho khan hai tiếng, nhìn màn mưa bên ngoài, che miệng, “Họ bảo tôi bị thần kinh.”
Từ Hướng Nhĩ cố nhịn cười, cuối cùng vẫn không nhịn được, cười ngửa ra sau.
Trần Dực bị quê, vậy mà lại có chút đáng yêu.
Mưa càng lúc càng lớn, hai người cũng không nán lại quá lâu, Trần Dực lái xe đưa cô về nhà.
Đến khu chung cư, Từ Hướng Nhĩ vẫn được bọc trong áo hoodie, anh ta cầm ô đen đi trong mưa, cô lén ló mắt nhìn anh ta.
Trần Dực thường ngày lạnh lùng vô tình vậy mà trong đêm mưa lạnh lẽo này, lại có thêm vài phần dịu dàng.
Hèn gì người ta nói anh ta không gần nữ sắc, sau khi cô biến thành hải ly, anh ta liền thay đổi thái độ, thậm chí có vài khoảnh khắc, Trần Dực còn lén cười.
Từ Hướng Nhĩ buồn ngủ đến sắp ngất xỉu quyết định không so đo với anh ta.
Đến cửa nhà Từ Hướng Nhĩ, Trần Dực mở cửa, đi thẳng đến sofa, đặt cô xuống rồi phủi nước mưa trên người.
“Cảm ơn anh, Trần tổng.” Từ Hướng Nhĩ thò đầu ra khỏi áo hoodie, nhìn thấy vai anh ta bị ướt, có chút không đành lòng, “Trần tổng, anh có thể dùng máy sấy tóc sấy tóc, rồi đợi mưa nhỏ lại hãy đi.”
Có lẽ là không yên tâm để con hải ly nhỏ này ở nhà một mình, Trần Dực khẽ ừ một tiếng.
Sấy tóc xong, anh ta ra ngoài nhìn thì thấy hải ly đã ngủ, miệng còn lẩm bẩm nói mớ.
Trần Dực khựng lại, tò mò ghé sát tai nghe, giọng nói của cô trong mơ có chút nghẹn ngào, “Thiên Ngữ… chữ ký.”
Anh ta bật cười, đắp chiếc chăn bên cạnh lên người Từ Hướng Nhĩ.
Mưa ngoài trời vẫn chưa tạnh, không có dấu hiệu nhỏ lại.
Nhưng đây là nhà của nữ nhân viên độc thân, Trần Dực suy nghĩ một chút, vẫn quyết định rời đi, kiểm tra khóa cửa ban công đã được khóa kỹ, Trần Dực liền khẽ đóng cửa, lao vào màn mưa.
Cửa vừa đóng lại, gió lùa vào, Từ Hướng Nhĩ cuộn tròn người, nhẹ nhàng cọ cọ đầu vào chiếc áo hoodie đang gối, có mùi ẩm ẩm thoang thoảng, còn lẫn với hương gỗ đàn hương quen thuộc.
Hiếm khi không gặp ác mộng.
/
Chuyện về Giả Vu Sâm, sau một hai tuần cũng chẳng còn ai nhắc đến.
Chốn công sở là vậy.
Mọi người thích xem màn kịch hồ ly tinh muốn leo lên quyến rũ sếp, nhưng tin đồn vừa lan ra đã bị dập tắt, ngược lại không thỏa mãn được sự mong đợi của mọi người.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)









