Trên đường ra xe, Từ Hướng Nhĩ áp sát vào ngực anh, mấy lần cảm nhận được anh đang cố nhịn cười, lồng ngực rung lên khe khẽ.
Từ Hướng Nhĩ bịt tai, rúc trong áo hoodie không nói gì.
Mất mặt quá đi.
Chú hải ly ngồi trên ghế, xoa xoa chóp mũi. "Không sao, không sao, chỉ hơi dị ứng thôi."
Trần Dực lên xe, lái đến công viên gần đó rồi mới dừng lại.
Từ Hướng Nhĩ vuốt ve bộ lông mượt mà của mình, nghiêng đầu nhìn anh.
Anh kéo kính cửa sổ lên, tháo dây an toàn. "Khu này không có camera."
"Ồ ồ." Từ Hướng Nhĩ đứng dậy, trèo lên bảng điều khiển. "Tổng giám đốc Trần, anh cần tôi giúp gì ạ?"
Việc gì mà to tát thế, có thể ngang bằng với bí mật của cô.
Chẳng lẽ là việc gì phạm pháp?
"Tôi cần cô giúp tôi gần gũi hơn với đồng nghiệp."
"?" Từ Hướng Nhĩ mím môi, hàm răng nhỏ vẫn lộ ra. "Ý là sao ạ?"
"Nghĩa đen đấy."
Cô ngồi phịch xuống bảng điều khiển, suy nghĩ một hồi. Trần Dực bị cô dọa cho ngốc rồi sao?
Thấy cô ngẩn người, Trần Dực ho nhẹ hai tiếng rồi bổ sung. "Họ đều sợ tôi, ảnh hưởng đến hiệu quả công việc. Nửa năm nay, tỷ lệ nghỉ việc lại cao... Tôi không tiện báo cáo với cấp trên, cũng ảnh hưởng đến việc tôi quay lại quản lý công ty sau này."
"Ồ, nói vậy thì tôi hiểu rồi." Từ Hướng Nhĩ im lặng một lúc. Anh ta thật sự phải quay lại quản lý công ty, đúng là cậu ấm rồi.
Nói đơn giản thì cũng đơn giản, nhưng nếu cô làm việc này, sẽ có rất nhiều rủi ro.
Dù sao người khác cũng không biết, cô vốn đã có chuyện gửi mail cãi nhau với anh ta rồi, hơn nữa đứng về phía lãnh đạo, bản thân đã là một sự phản bội đối với những người làm công ăn lương.
Từ Hướng Nhĩ không thể tưởng tượng nổi mình sẽ bị đồng nghiệp mắng chửi ra sao.
"Còn do dự gì nữa?" Anh gõ nhẹ lên vô lăng, nhìn chú hải ly nhỏ đang xoa má trước mặt.
Kỳ lạ nhưng cũng hợp lý, thảo nào dạo này cô có nhiều hành động kỳ quặc như vậy, hóa ra là vì bí mật này làm cô khó xử.
Trần Dực cụp mắt. Thật ra anh chưa nói hết sự thật.
Không phải vì công việc, mà là do bóng ma tâm lý khiến anh không thể gần gũi người khác, cũng không biết cách xử lý các mối quan hệ giữa người với người. Nhưng anh lại muốn bản thân tốt hơn, muốn kết nối với mọi người.
Thời gian trước, bác sĩ tâm lý đã nói với anh rằng, nếu muốn học cách hòa đồng với mọi người, thì phải tìm một điểm đột phá bên cạnh mình.
Trong căn phòng tư vấn nhỏ bé, khuôn mặt Từ Hướng Nhĩ hiện lên trong đầu Trần Dực.
Cô nhân viên luôn rúc vào góc khuất nhất trong phòng họp, giờ ăn trưa thì nhồi nhét đến mức không nói nên lời, cũng là người luôn nhớ rõ sở thích của anh. Cô dường như chưa bao giờ nhìn anh bằng ánh mắt khác biệt.
Khi nào anh bắt đầu chú ý đến Từ Hướng Nhĩ? Có lẽ là ngay từ khi mới vào công ty.
Đó là chuyện của hơn hai năm trước, khi Trần Dực vừa trở về Giang Hòa.
Anh lái xe ra ngoài, đang định vào bãi đỗ xe thì bất ngờ bị một chiếc xe đạp tông vào đuôi xe.
Khi Trần Dực xuống xe, Từ Hướng Nhĩ đang ngồi bệt dưới đất, chiếc xe đạp nằm bên cạnh, cô ngồi đó khóc nức nở.
"Bị thương chỗ nào rồi?" Dù anh có hỏi thế nào, cô cũng không trả lời.
Xung quanh càng lúc càng đông người, cảnh sát giao thông đang làm nhiệm vụ gần đó cũng chạy đến.
Viên cảnh sát ngồi xuống, bật cười. "Cô bé, chuyện gì thế này, sao lại khóc thảm thiết vậy?"
"Sao tôi lại xui xẻo thế này, phỏng vấn cũng trượt, chắc là tôi đang gặp hạn rồi hu hu hu hu." Từ Hướng Nhĩ mếu máo, chỉ mải mê khóc. Viên cảnh sát dỗ dành mãi, cô mới nín, đứng dậy cúi đầu xin lỗi Trần Dực. "Xin lỗi anh, xin lỗi anh, tại tôi vừa đạp xe vừa khóc, không nhìn đường, thật sự xin lỗi anh."
Trần Dực không bắt cô đền tiền, muốn đưa cô đi bệnh viện kiểm tra, nhưng cô lại từ chối, nhét vào tay anh một xấp tiền rồi tự mình dắt xe đi.
Sau đó, khi đến công ty, một nhóm người đứng chào anh, cô lại trốn sau máy tính, ngơ ngác bị đồng nghiệp kéo dậy.
Vẻ mặt ngơ ngác y hệt như lúc khóc lóc hai năm trước.
À, thì ra là cô.
Ngoài trời bất chợt đổ mưa, những cánh hoa anh đào ướt đẫm rơi xuống kính chắn gió, dưới ánh đèn đường, trông như những vì sao màu hồng.
Từ Hướng Nhĩ nhìn ánh sáng chói mắt, chu môi gặm cành cây nhặt được bên đường, trầm ngâm suy nghĩ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)









