Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Hô hấp của Trì Ý ngưng lại ngay lập tức.
Huấn luyện viên không yên tâm để Trì Ý về nhà một mình, vẫn luôn âm thầm theo dõi trong bóng tối, thấy cô ở bên hồ rất lâu bèn gọi điện thoại báo cho Kỳ Tự Dã.
Kỳ Tự Dã không ngờ Trì Ý lại biết hút thuốc.
Khi cô hút thuốc sắc mặt và động tác đều rất suy sụp, đường cằm hơi ngẩng lên bị làn khói trắng bao phủ có chút hoang dã.
Nó hoàn toàn trái ngược với hình ảnh ngoan ngoãn, nhút nhát thường ngày của cô.
Rõ ràng Trì Ý lúc này còn kinh ngạc hơn cả Kỳ Tự Dã.
Cả đầu cô đang gào thét: Xong rồi, bị anh ấy thấy mình hút thuốc rồi, anh ấy nhất định sẽ nghĩ mình không ngoan.
Trì Ý cắn chặt môi mất khả năng phản ứng, trong đầu rối như tơ vò.
Kỳ Tự Dã thấy cô đứng ngây ra tại chỗ, thuốc đã cháy đến tay rồi mà cô vẫn không nhúc nhích.
Anh bước nhanh đến giật điếu thuốc trong tay cô rồi dập tắt nó.
Trong suốt quá trình Trì Ý cứng đờ không dám nói lời nào.
"Em là ninja à, thuốc cháy đến tay rồi mà vẫn không phản ứng."
Câu nói này không hiểu sao đột nhiên khiến Trì Ý muốn khóc.
"Em xin lỗi."
Kỳ Tự Dã hoàn toàn không muốn nghe lời xin lỗi.
"Xin lỗi gì, bỏng là tay em, đâu phải tay tôi."
Ngón trỏ của Trì Ý có thể nhìn thấy rõ đã bị bỏng và nổi mụn nước.
Giọng Kỳ Tự Dã nhàn nhạt còn ẩn chứa cả sự châm chọc.
Nhưng Trì Ý luôn cảm thấy giọng điệu này còn đáng sợ hơn cả việc bị mắng té tát.
Cô vội vàng giấu tay đi, Trì Ý nhút nhát nói: "Em xin lỗi, sau này em sẽ không bao giờ hút thuốc nữa."
Kỳ Tự Dã tức đến bật cười.
"Em nghĩ em sai ở chỗ hút thuốc à?"
Trì Ý: "Em nghĩ anh sẽ không thích..."
Kỳ Tự Dã: "Tôi thích hay không quan trọng lắm sao?"
"Quan trọng."
Hai từ này vang lên yếu ớt như tiếng muỗi kêu.
Người ở Hoài Trấn đều nói như vậy, khi họ nói ánh mắt đầy khinh miệt, Trì Ý đã từng tự hủy hoại bản thân trong những ánh mắt đó.
"Không ai thích cô gái có vấn đề."
Chỉ vì chuyện nhỏ nhặt này thôi ư?
Đầu như thể sắp cắm xuống đất rồi.
"Em đã thấy cô gái có vấn đề nào chưa, hút một điếu thuốc mà đã gắn liền với nhân phẩm rồi."
"Vậy tôi cũng hút thuốc, tôi là thanh niên hư hỏng à?"
"Không... chúng ta không giống nhau."
"Không giống nhau chỗ nào, em là người còn tôi không phải người à?"
"Em không có ý đó."
"Vậy em có ý gì?"
Hai người qua lại một hồi, không khí căng như dây đàn.
Trì Ý cũng ngẩng đầu lên trong quá trình đối đáp.
"Ôi chao, cuối cùng cũng chịu ngẩng đầu rồi? Dưới đất có vàng à."
Giọng nói trong trẻo như tiếng gió thổi qua dòng nước.
Vừa lúc bên hồ có gió nhẹ thổi bay một chút ánh trăng,
Rơi xuống mặt hồ cũng rơi xuống người đi đường.
Kỳ Tự Dã đứng dưới ánh trăng mang theo một nụ cười lạnh.
"Tôi tưởng em xin lỗi vì đã về nhà muộn mà không thèm báo một tiếng, hóa ra em sợ đến mức này chỉ vì hút một điếu thuốc."
"Sao, nhặt vàng xong sợ người ta cướp nên giả câm với tôi à?"
Kỳ Tự Dã đã giận điên lên rồi.
"Hỏi em đấy, nói đi."
"Em xin lỗi, sau này em về nhà muộn nhất định sẽ báo cho anh biết."
Vẫn còn muốn về nhà muộn nữa à?
Kỳ Tự Dã cười lạnh một tiếng: "Nhà họ Kỳ có giờ giới nghiêm, phải về nhà trước tám giờ tối."
Trì Ý: "Ồ ồ, vâng ạ."
Cô ngước mắt lên, ánh mắt như trút được gánh nặng.
Kỳ Tự Dã cảm thấy cần phải nói rõ với cô.
"Trì Ý, em chịu trách nhiệm cho cuộc đời của mình, em là người như thế nào là do em quyết định."
"Ngoài ra đều không quan trọng, đặc biệt là sự yêu thích của người khác, hiểu không?"
Trì Ý hiểu lơ mơ.
"Hút thuốc chẳng là cái thá gì."
Trì Ý đã hiểu.
"Tay có đau không?"
"Không đau."
"Em đúng là ninja."
Kỳ Tự Dã lại chuyển sang chế độ chiến đấu.
Trì Ý sửa lời: "Thực ra hơi đau một chút."
"Sao không đau chết em luôn đi."
Kỳ Tự Dã kéo ngón tay bị thương của cô lên, tránh chỗ mụn nước phồng rộp, sắc mặt anh lúc này rất khó coi.
Trì Ý đi theo anh mua một lon Coca lạnh để chườm ngón tay, Kỳ Tự Dã nắm chặt vô lăng không nói lời nào.
Không khí trong xe còn lạnh hơn cả Coca.
Không biết đã trôi qua bao lâu, lâu đến mức nước không ngừng rỉ ra từ thân chai Coca.
Trì Ý đặt Coca xuống, lấy hết can đảm kéo lấy... một chút ống tay áo trên cánh tay Kỳ Tự Dã.
"Anh hai, chuyện hôm nay anh đừng nói với dì Hạ được không?"
Kỳ Tự Dã không bận tâm, không có nghĩa là những người khác trong nhà họ Kỳ cũng không bận tâm.
"Muộn rồi, mẹ biết em giờ này còn ở ngoài chưa về, đã chuẩn bị báo cảnh sát rồi."
Trì Ý: ...
"Em nói chuyện hút thuốc cơ."
"Sao, trong lòng em nhà họ Kỳ phát hiện em hút thuốc là có thể quét em ra khỏi cửa à?"
"Rốt cuộc em sợ cái gì?"
"Em sợ dì Hạ và mọi người không thích em."
Đây là lời nói thật.
"Vì chuyện nhỏ nhặt vớ vẩn này à, em quá coi thường mẹ tôi rồi, bà ấy thích em còn hơn cả con ruột là tôi, bà ấy hận không thể dâng tôi cho em luôn đấy."
Trì Ý quay đầu nhìn Kỳ Tự Dã.
Anh bây giờ cũng có thể nói đùa mấy câu kiểu này rồi.
Chắc sẽ không vì chuyện này mà ghét bỏ cô nữa đâu nhỉ.
"Chúng ta làm anh em cả đời, anh hai giúp em giữ bí mật này nhé."
Giọng nói ấm áp mềm mại đặc trưng của thiếu nữ trong không gian xe yên tĩnh, giống như tiếng ve sầu độc nhất.
Định sẵn sẽ để lại dấu vết trong mùa hè này.
"Đang mặc cả với tôi đấy à?"
"Là xin anh."
Kỳ Tự Dã ngả đầu dựa vào lưng ghế.
"Vậy em cầu xin tôi đi."
"Xin anh."
"Em là ai?"
"Xin anh đó, anh hai."
Tốc độ xe dần tăng lên, len lỏi giữa khung cảnh đường phố.
Gió đêm hôm đó vô cùng dịu dàng.
"Được."
Cảm xúc căng thẳng của Trì Ý cuối cùng cũng từ từ giãn ra nhờ câu nói này.
Mãi cho đến cửa nhà họ Kỳ.
Trì Ý tưởng mọi chuyện đã xuôi chèo mát mái nhưng lại bị Kỳ Tự Dã chặn trong xe một cách bất ngờ.
Anh đâu dễ lừa như vậy.
"Vì em quan tâm đến thế, không muốn người khác biết em hút thuốc vậy hôm nay tại sao lại hút?"
Bàn tay đặt trên cửa xe đầy vẻ xâm lược.
Trong không gian chật hẹp không có chỗ để trốn.
Trì Ý cứng họng trả lời: "Muốn hút..."
"Vậy thì em nghiện cũng nặng đấy."
"Tính dùng hai từ để lừa tôi qua loa à?"
"Đã muốn hút như vậy thì tiếp tục hút cho đủ đi."
Nói rồi Kỳ Tự Dã ném cho Trì Ý một bao thuốc.
Thứ này bây giờ đối với Trì Ý chẳng khác gì củ khoai nóng bỏng tay.
Cô ném bao thuốc lại cho Kỳ Tự Dã.
Kỳ Tự Dã nhướng mày: "Sao, muốn hút cùng tôi à?"
Trì Ý: ...
Trời đất chứng giám, cô không có ý nghĩ này.
Kỳ Tự Dã thong thả châm một điếu, hít một hơi rồi cúi người thổi làn khói trắng đó vào mặt Trì Ý.
Trì Ý nín thở.
Vì ánh lửa nhỏ vụn trên ngón tay anh, vừa lúc di chuyển đến bên miệng cô.
Anh thực sự mời cô hút cùng.
Kỳ Tự Dã lười nhác dùng cánh tay kia chống vào cửa xe, liếc nhìn cô, trong mắt không có bất kỳ cảm xúc nào.
Em không nói hôm nay chúng ta cứ thế mà tiêu hao thời gian ở đây.
Trì Ý đã hiểu rõ.
Cô hít một hơi sâu: "Em hút thuốc vì hôm nay tâm trạng em không tốt."
"Tại sao tâm trạng lại không tốt?"
Vì Trì Ý cảm thấy mình và Lương Hi Nguyệt cách biệt quá xa.
"Em chỉ cảm thấy em rất vô dụng, chẳng biết làm gì cả."
"Trước khi đến Thủ đô em từng hình dung sau khi lên đại học, tốt nghiệp là có thể tìm được một công việc ưng ý, từ đó về sau sẽ có một cuộc sống bận rộn và ý nghĩa ở đây."
"Nhưng đến rồi em phát hiện em quá tệ, những người ưu tú hơn em nhiều vô kể, cả đời em cũng không đuổi kịp họ."
Khoảng cách quá xa khiến Trì Ý cảm thấy tuyệt vọng.
Điều tuyệt vọng nhất là cô không cam lòng.
Nếu cô không biết thân phận của Lương Hi Nguyệt cô đã không buồn đến vậy.
Nhưng cô lại biết.
Và cảm giác này có lẽ không ai khác hiểu được ngoài cô.
Quả nhiên nghe Kỳ Tự Dã hỏi: "Cho dù em ăn không ngồi rồi, nhà họ Kỳ cũng sẽ lo cho em cả đời."
"Rốt cuộc em sợ cái gì?"
Trì Ý lắc đầu.
Không ai nên lo cho cô cả đời.
Cả đời là phế vật.
Cả đời làm sâu mọt.
Cả đời cẩn thận từng li từng tí.
Cuối cùng cả đời hoang mang bất an.
Một cuộc đời như vậy cô không muốn.
"Sao, em không muốn ở nhà họ Kỳ mãi à?"
Trì Ý gật đầu.
"Sau khi lên đại học em muốn ở ký túc xá."
Ở nhà họ Kỳ càng lâu cô càng nợ nhà họ Kỳ nhiều.
Kỳ Tự Dã giống như lần đầu tiên biết Trì Ý, nghiêm túc đánh giá cô.
Hóa ra anh đã nhìn sai cô bấy lâu nay.
Đón nhận ánh mắt anh, Trì Ý chậm rãi chớp mắt: "Em luôn cảm thấy mọi thứ này như ở trên mây, chẳng hề thực tế chút nào."
Cảm giác đức không xứng với vị* khiến cô luôn thấy rằng bất cứ lúc nào cũng có thể có người kéo mình xuống.
*Đức không xứng với vị: ý là bản thân, năng lực hoặc đạo đức không đủ để gánh vác địa vị đang có.
Kỳ Tự Dã đưa điếu thuốc lên miệng mình.
"Cảm thấy em không xứng à?"
"Em không tốt đến thế."
Ngay cả sự ngoan ngoãn cũng là giả vờ.
Phải trở nên tốt hơn mới cảm thấy được yêu thương là điều hiển nhiên, lý lẽ gì vậy?
Kỳ Tự Dã cảm thấy buồn cười.
Anh hỏi: "Trì Ý, em có yêu nước không?"
"Yêu ạ."
"Em từng hút ma túy chưa?"
"Đương nhiên là chưa."
"Bình thường có tuân thủ quy tắc không?"
...
"Tuân thủ."
"Có những thói hư tật xấu như cờ bạc không?"
"Cũng không có..."
Đã tốt đến mức này rồi.
"Em còn muốn tốt hơn đến mức nào?"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)






-198627.png&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)