Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Ban Đầu Là Anh Trai, Về Sau Là Chồng Chương 14: Cô Gái Có Vấn Đề

Cài Đặt

Chương 14: Cô Gái Có Vấn Đề

Trì Ý nói muốn học lái xe, Kỳ Tự Dã đã sắp xếp ngay một huấn luyện viên cho cô.

Đang học điện thoại cô reo lên.

Cuộc gọi đến từ một số lạ, cô bắt máy mới biết là Lục Uyển Đình.

"Bận gì thế em gái?"

Cách gọi "em gái" này khiến Trì Ý cảm thấy cô ta vẫn chưa từ bỏ Kỳ Tự Dã.

Trì Ý lập tức căng thẳng lên.

"Lục tiểu thư, có chuyện gì sao?"

"Xem em sợ kìa, chị không tìm Kỳ Tự Dã, chỉ muốn hỏi em có rảnh không, đi mua sắm cùng chị đi."

Sự làm lành bất ngờ này của cô tiểu thư khiến Trì Ý hơi bối rối.

"Chị thấy em khá hợp gu đấy, muốn chơi cùng chị không?"

"Đủ tuổi thành niên chưa em gái?"

Trì Ý: "... Rồi ạ."

Lục Uyển Đình "chậc" một tiếng: "Có dịp chị dắt em đi chơi trai bao, dám không?"

Mặt Trì Ý lại đỏ bừng.

"Gì cơ?"

Lục Uyển Đình cười: "Chắc em lại đỏ mặt rồi chứ gì."

"Mấy cô gái nhỏ dễ chọc ghẹo thật đấy."

"Thôi chị không trêu em nữa, chị muốn nói cho em biết, Lương Hi Nguyệt sắp về nước rồi, em cẩn thận một chút, cô ta đang nhắm vào em đấy."

Trì Ý ngạc nhiên: "Lương Hi Nguyệt là ai?"

"Là tình địch cũ của chị và là bạn tốt tạm thời của anh hai em."

"Sao lại là tạm thời?"

"Bởi vì cô ta thích mượn danh bạn tốt của Kỳ Tự Dã nhưng thực chất cũng là hướng đến tình yêu với anh ấy. Với cái tính chó má của Kỳ Tự Dã, Lương Hi Nguyệt làm vậy là tự tìm đường chết."

"Sẽ có ngày danh hiệu bạn tốt này sẽ đổi người thôi."

Theo đuổi Kỳ Tự Dã nhiều năm Lục Uyển Đình đã nhìn thấu tính cách anh.

Nên cô ta thà dùng cách uy hiếp dụ dỗ chứ chưa từng nghĩ đến việc "làm bạn" với anh.

Lương Hi Nguyệt lại rất tự tin, cô ta cho rằng mình khác biệt, nhất định có thể chiếm được Kỳ Tự Dã.

Bằng cách tình yêu nảy nở theo thời gian.

"Cô ta phí công vô ích, Kỳ Tự Dã sẽ không vì bất cứ ai mà thay đổi nguyên tắc."

Trì Ý nghe Lục Uyển Đình phổ cập kiến thức, trong lời nói tràn đầy vẻ khinh thường Lương Hi Nguyệt.

"Nhưng chuyện này liên quan gì đến em."

Trì Ý không hiểu, cô và Lương Hi Nguyệt còn chưa từng gặp mặt.

Lục Uyển Đình nhìn cổ tay mình, vết thương đó chính là do cãi nhau với Lương Hi Nguyệt mà bị thương.

"Cái đồ phụ nữ điên đó, Kỳ Tự Dã đột nhiên có thêm một cô em gái, cô ta nhất định không chịu nổi."

Trì Ý nghĩ một lát rồi yếu ớt hỏi: "Có điên hơn chị không ạ?"

Chuyện cũ không dám nhìn lại.

Lục Uyển Đình: "Cô ta sao bằng chị."

"Tóm lại em gái à, chị đã nhắc nhở em rồi, nghe nói cô ta đã đến Hoài Trấn điều tra em rồi, em nhanh chóng nghĩ xem ở quê có chuyện gì không, sớm chuẩn bị đi."

Lời nói của Lục Uyển Đình có ẩn ý, cô ta đã biết thân thế của Trì Ý nên có chút day dứt trong lòng, không nên chỉ lo xem náo nhiệt mà kéo Trì Ý xuống nước.

"À đúng rồi, số điện thoại của chị là Wechat, lát nữa em thêm chị nhé."

"Chờ có cơ hội chị dẫn em đi chơi trai."

Lục Uyển Đình đã quyết định nếu Trì Ý bị đuổi khỏi nhà họ Kỳ vì Lương Hi Nguyệt, cùng lắm thì cô ta sẽ lo cho nửa đời còn lại của Trì Ý.

Cô ta là người ân oán rõ ràng.

Thêm Wechat xong liền nhìn thấy bài đăng của Lục Uyển Đình trên vòng bạn bè, Trì Ý đột nhiên sáng tỏ.

Hóa ra Lục Uyển Đình đã đổ lửa lên đầu mình.

Cuộc điện thoại đó căn bản không phải để rủ cô đi chơi mà là để cảnh báo cô!

Không biết phải đánh giá Lục Uyển Đình thế nào.

Nói cô ta có tâm cơ thì cô ta lại ác một cách thẳng thắn.

Trì Ý có chút bất lực, nhưng cảm giác sợ hãi thì nhiều hơn.

Nghe nói Lương Hi Nguyệt đã đến Hoài Trấn điều tra mình, mặt Trì Ý trắng bệch.

Đến Hoài Trấn điều tra là có thể tra ra những chuyện mà cô không muốn người khác biết.

Ví dụ cô không ngoan ngoãn nghe lời như vẻ bề ngoài, mà thực chất là một cô gái có vấn đề.

Hút thuốc, uống rượu, trốn học... còn suýt nữa vào tù.

Nghĩ đến những điều đó Trì Ý siết chặt các khớp ngón tay đến trắng bệch.

Cô không dám nghĩ người nhà họ Kỳ biết được những điều đó sẽ làm gì.

Dù sao cũng không ai thích một cô gái hư hỏng phẩm hạnh không tốt.

Trì Ý cảm thấy thời gian quá ngắn.

Cô đến nhà họ Kỳ còn chưa kịp học những kiến thức có thể làm cô mạnh mẽ hơn mà đã sắp bị đuổi đi rồi.

Cô luôn biết sự bất an và sợ hãi của cô đều bắt nguồn từ sự yếu đuối của mình lúc này.

Khoảnh khắc này Trì Ý khao khát trưởng thành hơn bao giờ hết.

Cô tìm kiếm thông tin về Lương Hi Nguyệt.

Nữ họa sĩ trẻ tuổi ngôi sao trên trường quốc tế, một bức tranh tùy tiện cũng có thể bán được vài triệu.

Khi Trì Ý nhìn thấy ảnh của cô ta, cả người cô đứng hình.

Người trong ảnh thanh lịch, xinh đẹp, toát lên vẻ siêu phàm thoát tục của một nghệ sĩ.

Khuôn mặt đó rất quen thuộc, Trì Ý ngày đêm không quên.

Trong phần giới thiệu nói Lương Hi Nguyệt thông thạo tiếng Anh, tiếng Pháp, còn biết múa ballet.

Cô ta là con cưng của trời thực sự.

Trì Ý nhìn ảnh cô ta, nhìn một hồi đột nhiên cảm thấy mọi thứ thật vô nghĩa.

Một giọng nói trong lòng mách bảo cô, dù có cố gắng đến mấy thì vịt con xấu xí cũng không thể biến thành thiên nga trắng.

Buổi tập kết thúc, huấn luyện viên ngỏ ý đưa Trì Ý về nhà nhưng bị cô từ chối, cô nói muốn đi dạo một mình để ngắm Thủ đô.

Thủ đô tháng Tám quá nóng.

Đi bộ trên đường, đi hai bước là người đã đổ mồ hôi đầm đìa. Khi Trì Ý vào siêu thị mua nước cô còn mua một bao thuốc lá.

Dùng tiền của chính mình.

Cô đột nhiên rất muốn hút thuốc.

Lang thang trên những con phố xa lạ, mắt Trì Ý vô thức tìm kiếm gầm cầu, có lẽ sau này đó sẽ là nơi trú thân của cô.

Nhưng Thủ đô quá phồn hoa, Trì Ý nhìn vào mắt chỉ thấy xe cộ tấp nập, không thấy nổi một người ăn xin.

Trì Ý cười khổ một tiếng bắt đầu đi lang thang không mục đích.

Giống như một hồn ma, khi màn đêm vừa buông xuống cô trôi dạt đến bên hồ.

Cô nghiêng người tựa vào lan can cầu bên hồ trong công viên, châm một điếu thuốc.

Đốm lửa như những vì sao thắp sáng một góc đêm.

Lương Hi Nguyệt trông hệt như bức ảnh của mẹ cô.

Trì Ý không nghĩ đây là sự trùng hợp.

Khi bị mắng là đứa trẻ không có mẹ, Trì Ý đã từng tưởng tượng nếu mình có mẹ thì sẽ như thế nào.

Câu trả lời giờ đã xuất hiện trước mặt cô.

Trong lòng cô chỉ có sự đố kỵ.

Hít một hơi thật sâu, Trì Ý càng cảm thấy suy nghĩ rối bời.

Đột nhiên cô nhìn làn khói thuốc rồi lại nhớ đến dáng vẻ Kỳ Tự Dã hút thuốc.

Lúc anh hút thuốc đang nghĩ gì?

Kết quả cô ngẩng đầu lên phát hiện Kỳ Tự Dã đang chăm chú nhìn cô.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc