May quá, thật may quá.
Biết không xảy ra chuyện gì khó xử, Trần Kim Chiêu mới hoàn toàn yên lòng.
Còn về việc làm sao nàng từ Tuyên Trị Môn lên được xe ngựa, lúc này nàng cứ tưởng đó là nhờ công vị huynh đệ của mình, nên cũng không để tâm nhiều. Mãi đến hôm sau khi nói chuyện với Lộc Hành Ngọc, nàng mới kinh hãi phát hiện thì ra hôm đó nàng cũng chẳng thoát khỏi số phận bị xách đi!
Theo hồi tưởng của Lộc Hành Ngọc sau này, vị hổ tướng cao lớn lực lưỡng ấy đã xách nàng như xách gà con, ba bước gộp thành một nhảy xuống chín bậc đá ngọc, quẳng thẳng nàng vào cỗ xe ngựa đỗ trước điện.
Dĩ nhiên Lộc Hành Ngọc cũng chẳng tránh khỏi số phận ấy.
Nghe nói tay trái vị hổ tướng ấy xách nàng, tay phải xách hắn, dựng đứng cả hai lơ lửng mà bước đi, cảnh tượng ấy đúng là vô cùng thảm hại. Điều duy nhất khiến người ta được an ủi phần nào là Công Tôn Hoàn cuối cùng vẫn còn chút lương tâm, ông đã cho người chuẩn bị sẵn xe ngựa trước điện từ sớm, ít nhiều vẫn giữ thể diện cho đám quan viên bao gồm cả nàng, ít nhất cũng không để đám võ tướng thô lỗ kia xách họ một đường lôi tới tận cổng cung.
"Mẫu thân, mọi việc trong nhà người đã chuẩn bị đầy đủ cả chứ?"
"Tất nhiên rồi. Mưa vừa ngớt một chút là ta và Yêu Nương đã lập tức đến xưởng vải lấy một tấm vải trắng, rồi đến tiệm vàng mã mua đủ hương nến, tiền giấy, lồng đèn trắng, câu đối điếu tang và các vật dụng cần thiết khác. Ta đã chuẩn bị xong xuôi hết rồi, con cứ yên tâm."
Trần Kim Chiêu khẽ gật đầu, ôm chén canh nóng trong tay, nàng im lặng trầm ngâm hồi lâu. Chỉ để linh cữu ba ngày rồi hạ táng, e rằng lễ tang của Tiên Đế và Thái Tử triều này là vội vàng và sơ sài nhất từ trước đến nay. Những danh thần đại thần trong triều chắc chắn sẽ không hài lòng, song quyết nghị cuối cùng đã được thông qua, có thể thấy bọn họ đã thất thế trong cuộc giằng co với phe Duyện Vương.
Huống hồ Hoàng Đô đã rối loạn nhiều tháng, trật tự quốc gia cần được lập lại sớm. Lòng người dao động sẽ dễ thay đổi, đang lúc quốc gia chưa có minh vương triều cương bất ổn, nếu chẳng may gặp thêm tai ương e rằng sẽ có kẻ nhân cơ hội vùng lên khởi nghĩa, đến lúc đó khắp nơi hưởng ứng, thiên hạ tất sẽ loạn.
Vì vậy cử hành quốc tang sớm để Tân Đế kế vị trước linh cữu, rồi khôi phục trật tự quốc gia ổn định triều cương suy cho cùng cũng là chuyện tốt.
Nghĩ đến việc lập Tân Đế, Trần Kim Chiêu không khỏi cố sức hồi tưởng lại, đáng tiếc khi ấy trong điện, tai nàng như bị nhét đầy bông, âm thanh nghị triều truyền tới bên tai đều rất lộn xộn, trong tiềm thức nàng chỉ nghe loáng thoáng mấy tiếng "lập hiền" với "lập trưởng", lúc chìm lúc nổi trong ý thức mơ hồ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
