Lộc Hành Ngọc liếc mắt thấy vậy, lập tức cảm thấy áp lực, hắn cắn răng một cái, cũng bịt mũi mà cố sức nuốt ực xuống.
Ngay sau đó, Trần Kim Chiêu trơ mắt nhìn hắn cắn chặt miệng, mặt mày vặn vẹo, cổ cứng đơ, trợn mắt mà cố sức nuốt xuống... gần như ngay sau đó hai dòng thuốc đen đặc sánh lặng lẽ chảy ra từ khoang mũi hắn.
Vị hổ tướng kia ngẩn người, Trần Kim Chiêu cũng ngẩn người.
Suốt một khoảng thời gian rất dài sau đó, Lộc Hành Ngọc cứ thế ngồi đơ đơ quay mặt về phía cửa điện, toàn thân toát ra khí thế người sống chớ lại gần.
Vị hổ tướng nọ cũng có lòng tốt, rót cho hắn một bát nước ấm. Dĩ nhiên nếu đôi vai hắn ta không run bần bật lên vì cười thì có lẽ Lộc Hành Ngọc cũng sẽ thấy biết ơn được đôi phần.
Mưa ngoài điện càng lúc càng lớn, trong điện cũng dần dần trở nên ồn ào.
Chủ đề bàn luận dĩ nhiên là việc lập Thái tử.
Chính giữa đại điện, những trụ cột quốc gia đang vây quanh Công Tôn Hoàn, bắt đầu một vòng tranh luận mới. Các quan viên xung quanh túm năm tụm ba bàn tán, tiếng ồn dồn lại một chỗ, náo nhiệt vô cùng.
Trần Kim Chiêu cũng muốn vểnh tai lên nghe ngóng động tĩnh thời cục, nhưng quá nhiều âm thanh và tạp âm và ở khoảng cách quá xa, toàn là những tiếng ồn vô nghĩa, mãi mà nàng chẳng bắt được ý chính nào.
Thời gian trôi đi, cơn buồn ngủ dày đặc chậm rãi kéo đến.
Lúc này nàng không khỏi bội phục các lão đại thần trong điện, tuổi họ đã cao mà vẫn còn sức để tranh luận đầy khí thế. Thử nghĩ xem, tối qua đám quan văn ấy đã thức trắng suốt đêm tại Chu gia bày mưu tính kế, sáng sớm lại đội mưa lạnh đấu khẩu kịch liệt, trong lúc đó còn xen lẫn màn khóc tang đau xé lòng. Trải qua bao phen sóng gió như thế mà vẫn còn sức tranh luận hăng hái không nghỉ, tinh thần như vậy quả thật khiến người khác phải ngưỡng mộ không thôi.
Thời gian càng kéo dài nàng càng kiệt sức, tất cả những mệt mỏi, uể oải, rã rời trước đó giờ đồng loạt trào dâng, thân thể ướt lạnh đến cực hạn này như thể đã chạm đến giới hạn, cả người nặng trịch trì trệ như đeo chì.
Lo sợ bỏ lỡ tin tức quan trọng, nàng gắng gượng chống mí mắt mở hé một khe, đưa tay chọc chọc Lộc Hành Ngọc đang quay mặt về phía cửa điện bên cạnh.
"Huynh... nghe cho rõ vào nhé."
Mặt Lộc Hành Ngọc dán sát vào cửa điện, hắn ngủ say như chết thế mà vẫn còn kịp đáp lại một câu với Trần Kim Chiêu: "Cậu cũng phải nghe kỹ đi, đừng bỏ sót điều gì quan trọng..."
Nghe thấy có người đáp lời, Trần Kim Chiêu lập tức an tâm. Nàng ngáp một cái, mắt nhòe nước khẽ đáp: "Yên tâm đi."
Vì thế Lộc Hành Ngọc trong cơn mơ cũng an tâm theo.
Khi Trần Kim Chiêu mở mắt lần nữa, nàng đã nằm trong chăn đệm nhà mình.
Trong chiếc chăn thêu hình hoa sơn trà tỏa ra hơi ấm dịu dàng, ánh trời chiều lờ mờ bên ngoài, chẳng rõ từ lúc nào mưa lớn đã tạnh, vài tia sáng len lỏi qua khung cửa sổ chạm khắc hoa văn, rọi vào trong phòng.
Sau một thoáng ngơ ngác, nàng lập tức bật dậy!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-495035.jpg&w=256&q=75)
