Đầu gà, mông gà, bọn trẻ cũng đừng hòng được ăn một miếng. Hai vợ chồng phải dưỡng khỏe người trước thì mới lên núi kiếm tiền được. Trong tay không có bạc, chẳng riêng gì Trần Như thấy bất an, lão Từ cũng chẳng yên lòng.
Không biết trên núi sau có tìm được thứ gì đáng tiền không. Nếu chẳng có gì thật thì phiền lớn. Không có vốn, hai người lấy gì mà buôn bán?
Thật sự không được thì bán hai mẫu ruộng?
Cũng chẳng phải không thể. Dù sao ông cũng không định tiếp tục trồng trọt, chịu không nổi cái khổ ấy mà kiếm cũng chẳng được bao nhiêu.
Cứ lên núi xem thử rồi tính.
Mùa đông ở đây hình như rất lạnh, gần giống vùng Đông Bắc năm xưa hai người từng xuống nông thôn. Trước khi trời rét, nhất định phải sửa sang lại căn nhà cho đàng hoàng, nếu không mùa đông rất khó sống.
Trần Như thể hàn, chịu lạnh kém.
Nghe nói mình chỉ được nhặt lông gà, Từ Đại Bảo lập tức muốn lăn ra ăn vạ. Trần Như trừng mắt. “Ngươi thử gào một tiếng xem, coi ta có ném ngươi ra ngoài không.”
Trần Như cả đời chưa từng nuôi con, kiên nhẫn với trẻ nhỏ vốn chẳng được bao nhiêu.
Từ Đại Bảo bị ánh mắt của nãi dọa giật mình, lập tức nín khóc. Hai đứa trẻ còn lại cũng chẳng ngốc, ngoan ngoãn nhặt mấy cọng lông gà lớn rồi chạy sang một bên chơi.
Trần Như đắc ý nhướng mày với lão Từ.
Lão Từ bật cười, tay chân nhanh nhẹn làm thịt gà, moi nội tạng.
“Để tôi rửa cùng nhé? Ruột gà khó làm sạch lắm.”
“Bà cứ sang bên hóng mát. Có vội gì đâu, tôi từ từ làm là được.” Trước kia ở nhà, người thường xuyên nấu cơm vốn là ông, giết gà càng quen tay.
Khâu thị nhìn cha chồng ngồi xổm làm sạch ruột gà, còn mẹ chồng ngồi bên cạnh phe phẩy quạt, cứ cảm thấy cảnh này có gì đó sai sai. Nàng mấp máy môi, không biết nên nói gì.
Nàng rất muốn bảo hay là để mình làm. Nhưng ruột gà nàng thật sự chưa từng làm sạch, trước kia nhà ăn gà thì thứ này đều vứt đi.
Nhìn động tác thành thạo của cha chồng, nàng càng thấy ngơ ngác.
Trong bếp, Trần Như nhóm lửa, lão Từ hầm gà.
“Tiếc là không có ớt. Nếu có thì xào cay một đĩa lòng gà cũng ngon lắm.”
“Không có ớt thì thôi. Muối trong hũ cũng chỉ còn tí dưới đáy, lát nữa canh gà của chúng ta chắc chẳng nếm ra vị mặn.”
Trần Như sửng sốt. “Đến muối cũng hết?” Bảo sao mấy món hầm ngày thường cứ nhạt thếch, bà còn tưởng nhị nhi tức không biết nấu.
“Muối thời cổ đại đắt. May mà còn gừng khử tanh, đành ăn tạm vậy.”
“Được thôi.” Nghèo, đúng là nghèo thật. Nghèo đến mức nấu ăn chẳng có nổi chút gia vị.
“Tôi cắt phần mỡ gà béo nhất ra thắng chút mỡ.” Hũ dầu cũng đã thấy đáy, sạch bóng.
“Được.”
Mấy người ra ruộng vừa về tới sân, Từ lão tứ đã chun mũi hít hít. “Nhị ca, tam ca, hai người có ngửi thấy mùi thịt không?”
“Suốt ngày chỉ biết thèm ăn. Nhà mình lấy đâu ra thịt? Hay ngươi tự cắt một miếng trên người cho bọn ta ăn đỡ thèm?”
Từ lão tứ lại hít mạnh mấy cái: “Ta thật sự không ngửi nhầm. Hai người thử ngửi xem.”
“Hình như đúng là có mùi thịt. Khoan đã, sao giờ này ống khói nhà mình lại bốc khói?”
Ngày thường nhà chỉ ăn hai bữa, mà hai bữa cũng chỉ có bánh ngũ cốc thô với cháo loãng. Bọn họ không phải không đói, chỉ là quen nhịn mà thôi.
“Hầm thịt à? Mua lúc nào?”
Mấy người lập tức lao về phía bếp, Từ lão tứ chạy nhanh nhất.
Cửa bếp không đóng, càng tới gần mùi thơm càng rõ.
“Cha nương, hai người nấu gì mà thơm thế?”
“Hầm gà.”
Trần Như đáp nhàn nhạt.
“Hôm nay ăn gà à? Vừa hay con cũng lâu lắm chưa được ăn. Nương, cho con một cái đùi nhé?”
“Không có phần các ngươi. Cả con gà là của ta với cha các ngươi.”
Còn đòi đùi gà? Đến mông gà cũng đừng mơ.
“Nương, một con gà lớn thế mà người với cha ăn hết?”
Từ lão tứ không dám tin. Đây còn là cha nương trước kia đến mình cũng chẳng nỡ ăn chẳng nỡ mặc sao?
“Ta với cha các ngươi vừa bệnh một trận, muốn ăn chút đồ ngon bồi bổ. Không được à?”
“Bồi bổ cũng đâu cần nguyên một con gà. Nương, cả nhà chia nhau ăn không được sao?”
“Nương…”
Trần Như chộp cây gậy vung lên. Từ lão tứ trúng một gậy, đau đến gào oai oái rồi chạy thẳng khỏi bếp.
Từ lão tam nhìn chằm chằm cái nồi rất lâu, cuối cùng không nói gì, quay về phòng.
“Đồ bất hiếu. Hễ có chút thịt mỡ là kéo tới ngay, đến lúc xảy ra chuyện thì đứa nào cũng chạy nhanh hơn thỏ.”
“Đừng giận. Chúng hiếu hay không hiếu với chúng ta có liên quan gì đâu.” Lão Từ chăm chú nhìn nồi canh.
Canh gà không có muối hình như cũng thơm lắm.
“Tam ca, làm sao đây? Cả nồi canh gà, chúng ta đến cái xương cũng chẳng vớt được.”
Ánh mắt Từ lão tam tối lại. “Lão tứ, hôm cha nương ngất đi, ngươi chắc hai người thật sự ngất chứ?”
“Chắc là vậy. Nhìn chẳng có phản ứng gì. Sao thế?”
Từ lão tam không nói nữa. Có khi hai người chẳng ngất hẳn, đã nghe thấy chuyện bọn họ không muốn mời đại phu rồi ghi hận.
Hừ, họ dựa vào đâu mà giận? Nhà nghèo đến trống không, lấy gì mời đại phu? Nếu không phải cha nương cố sống cố chết cung đại ca đọc sách, nhà này có nghèo đến mức ấy không?
Có được ăn gà hay không Từ lão tam không quan tâm. Hắn quan tâm Thanh Nhi, quan tâm mình có cưới được nàng hay không.
Thanh Nhi nói nhà nàng muốn năm trăm văn sính lễ mới đồng ý hôn sự. Năm trăm văn! Riêng lần cha nương bị thương đã tốn hai trăm văn tiền thuốc.
Nếu hôm ấy không mời đại phu, hai trăm văn cộng thêm chút nữa là đủ cưới Thanh Nhi rồi. Rõ ràng cha nương chẳng có việc gì, vậy mà nhị ca nhất định không chịu nghe bọn họ.
Giờ tiền thuốc còn mua chịu, trong nhà lại gánh thêm món nợ hai trăm văn. Cha nương đúng là biết hành hạ người, lúc thì trứng, lúc thì gà, hoàn toàn mang dáng vẻ mặc kệ nhà này còn sống nổi hay không.
Hóa ra là cố ý trả đũa bọn họ!
Hắn cũng chẳng quan tâm. Chỉ cần cha nương chịu bỏ tiền cưới tức phụ cho hắn là được. Đợi Thanh Nhi vào cửa, hắn sẽ đề nghị chia nhà. Cái nhà này ai ở lại người ấy xui xẻo. Đại ca chính là cái hố không đáy, trời biết bao giờ hắn mới thi đỗ làm quan. Dựa vào người khác không bằng dựa vào mình. Hắn có một thân sức lực, chia ra sống riêng tuyệt đối không đến mức quá tệ.
Chỉ là muốn hai người già bỏ nhiều bạc như vậy cưới tức phụ cho hắn e hơi khó. Tâm tư của họ xưa nay đều dồn hết lên đại ca. Còn chia nhà cũng không dễ, bởi họ chắc chắn chẳng nỡ mất một lao động khỏe như hắn.
Hàn thị cõng giỏ cỏ heo khó nhọc trở về. Vừa bước vào sân còn chưa kịp đặt giỏ xuống, nhi tử với nữ nhi đã chạy tới, kể ông bà hầm gà, lại còn định ăn một mình, đến mông gà cũng chẳng chia cho bọn chúng. À, có chia mấy cọng lông gà.
Hàn thị nhìn đám lông gà cạnh chum nước, cuối cùng không chịu nổi nữa, ngã vật ngay giữa sân. Cái giỏ sau lưng đè lên người, cỏ heo bên trong tràn ra, rơi khắp người, đầu và mặt nàng…
“A a a…” Hàn thị thật sự chịu hết nổi, nằm giữa sân gào lên như phát điên. Rốt cuộc họ còn muốn giày vò nàng đến bao giờ? Muốn giày vò thế nào nữa? Chẳng lẽ phải ép nàng chết mới vừa lòng?
Con gà ấy rõ ràng đã nói là để dành cho đương gia bồi bổ. Sao họ có thể ăn? Sao họ dám ăn?
Ăn thì thôi đi, vậy mà đến cái mông gà cũng chẳng chia cho bọn trẻ. Nghe xem, đó là lời người nói sao? Là lời ông bà nên nói với cháu mình sao? Thật sự quá bắt nạt người!
“Gọi hồn à? Bảo ngươi đi cắt chút cỏ heo đã bất mãn đến thế sao? Không muốn làm thì cút khỏi nhà. Còn khóc gào nữa, cả nhà ngươi dọn ra ngoài hết cho ta.”
Trần Như cảm thấy mình đúng là người có văn hóa, tố chất quá tốt. Đổi thành người khác, giờ này Hàn thị chỉ có nước ăn tát.
Nàng đã ngã đến mức này, chẳng ai tới đỡ thì thôi, mẹ chồng còn không ngừng mắng. Hàn thị hoàn toàn sụp đổ, òa khóc.
Thấy nương thật sự khóc, lần này Từ Đại Bảo cuối cùng cũng biết im miệng.
Khâu thị nhìn không nổi nữa. Đại tẩu lúc này quá chật vật. Nàng đi tới nhấc giỏ ra, nhặt cỏ heo bỏ lại vào giỏ rồi nắm cánh tay Hàn thị. “Đại tẩu, đứng dậy đi.”
Hàn thị hất mạnh tay nàng: “Không cần ngươi giả vờ tốt bụng!”
Bây giờ mới biết tới đỡ nàng, lúc nãy đi đâu hết rồi?
Khâu thị luống cuống đứng cạnh, chẳng biết nên làm sao.
“Tức phụ, về đây.”
Từ lão nhị không chịu nổi cảnh tức phụ mình bị đại tẩu mắng. Nàng nợ nhà họ chắc? Đỡ cũng sai, không đỡ cũng sai, làm thế nào cũng chẳng vừa lòng.
Trong sân cuối cùng chẳng còn ai, chỉ còn Hàn thị nằm dưới đất cùng hai đứa con. Nàng chật vật bò dậy, tức đến giậm chân mấy cái thật mạnh.
Lát nữa nàng sẽ ra ngoài tìm người nhắn tin, nhất định phải bảo đương gia về ngay. Hắn còn không về, ba mẹ con nàng thật sự sẽ bị người ta bắt nạt chết mất.
“Ông này, sau này có tiền chúng ta dọn ra ngoài đi. Ở đây ồn ào quá.”
“Tôi cũng nghĩ vậy. Cuối thôn ít người, chúng ta mua một mảnh đất, xây căn tứ hợp viện, rồi mua vài người hầu. Hai chúng ta còn trẻ, trời đẹp thì đi đây đi đó, du ngoạn.”
Ôi chao, chỉ nghĩ tới cuộc sống ấy đã thấy đẹp. Tay chân khỏe mạnh thế này, hai người còn chơi được mấy chục năm nữa.
“Nhưng trước tiên phải kiếm tiền.”
Một chậu nước lạnh như dội thẳng xuống đầu, Trần Như lập tức mất sạch hứng thú.
“Canh gà được rồi, chúng ta ăn luôn trong bếp đi.” Lão Từ vừa nói vừa gắp cánh gà, gan gà và cả đùi gà mà Trần Như thích nhất cho bà.
Lòng gà vẫn chưa xào, để tối rồi tính. Cả nồi canh lúc này đã đủ cho hai người ăn no.
“Đùi mỗi người một cái.” Trần Như gắp một cái đùi sang bát lão Từ. Đồ ngon đều bị ông gắp hết vào bát bà rồi.
Bảo sao người ta vẫn nói bạn già nhà mình mới là tốt nhất. Chỉ nhìn cách ông múc canh là biết.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)
