Nhìn nhi tử nhà mình gầy tong teo như cây giá, Từ lão nhị đau lòng vô cùng. “Ngày kia việc ngoài ruộng chắc gần xong rồi. Cha lên núi đi một vòng, xem có bắt được con chim nào cho Nhị Bảo nhà ta ăn đỡ thèm.”
“Có bắt được thì chẳng phải vẫn là của cả nhà sao? Một con chim, mỗi người một miếng còn chẳng đủ.”
“Ta nướng chín trên núi rồi mới mang về. Đến nhà, Nhị Bảo trốn trong phòng ăn.”
Trong mắt Khâu thị lóe lên vẻ căng thẳng. Ăn vụng đấy! Nếu bị người khác biết, cha nương nói ra ngoài thì sau này hai vợ chồng còn mặt mũi nào gặp người?
Nhưng nhìn nhi tử tóc vàng thưa thớt, trên đầu buộc một túm nhỏ, nàng vẫn quyết định liều thử. “Nghe chàng. Về nhà chúng ta cài cửa, để Nhị Bảo lén ăn.”
Ngày hôm sau, trước lúc ra ruộng, Từ lão tam và lão tứ lén nhét y phục bẩn cho Khâu thị. Trần Như ở trong phòng nhìn thấy rõ ràng.
Bà không xen vào. Nếu Khâu thị tự thấy mình thừa sức, cam tâm để người khác bắt nạt, bùn nhão không trát nổi tường thì bà cũng chẳng cần quản.
Đường của mỗi người đều do chính mình đi ra, ai cũng có cách sống riêng.
Chỉ có người con gái cả nhu nhược bị gả xa của nguyên chủ là bà nhất định phải quản. Nguyên chủ cảm thấy quá mắc nợ nàng, mà bà đã nhận lời thay nguyên chủ chăm sóc nàng rồi.
“Ông này, chẳng biết con gái cả sẽ khiến chúng ta phải nhọc lòng đến mức nào?”
“Hiện giờ chưa cần quản. Đợi phu quân nàng chết rồi chúng ta hẵng đón người về.” Bây giờ mà xen vào, lỡ tên con rể đáng ghét kia lại không chết nữa thì còn phiền hơn.
“Được. Tôi thấy cơ thể khỏe hơn nhiều rồi, bao giờ chúng ta lên núi?” Trong tay không có tiền, lòng bà chẳng yên.
“Dưỡng thêm mấy hôm đi. Khâu thị có nhận y phục của hai đứa kia không?”
“Không nhận.”
Bà nhìn thấy rõ, hai thằng con nhỏ cuối cùng ôm y phục đi mất.
Khâu thị đâu dám nhận. Nàng có mù đâu, vừa ngẩng lên đã thấy mẹ chồng đang nhìn chằm chằm bên này. Mẹ chồng đã nói không cho nàng giặt hộ nữa, nàng còn nhận thì chẳng phải công khai không nghe lời, cố ý đối nghịch với bà sao?
Nàng nào dám!
Hàn thị muốn trốn lười, nhưng Trần Như cứ nhìn chằm chằm không buông. Sáng sớm bà lại ép nàng đi cắt cỏ heo. Hàn thị đã tính nhờ người truyền lời cho đương gia, bảo hắn về một chuyến.
Nếu hắn còn không về khuyên cha nương, nàng thật sự sống không nổi nữa. Nhất là mỗi ngày hai người ăn sáu quả trứng, nàng nhìn mà lòng đau như bị dầu chiên.
Ăn cơm xong, Khâu thị tự giác đi rửa bát, giặt y phục, cho heo ăn, cho gà ăn, cứ xoay vòng trong sân như con quay, nhìn đến mức Trần Như cũng thấy chóng mặt.
“Khâu thị, lát nữa bắt con gà lâu rồi không đẻ mấy trứng kia đem giết.” Canh gà bà định để lão Từ nấu. Bà thật sự không tin nổi tay nghề của nhị nhi tức.
Hai hôm nay thức ăn còn tệ hơn cả thức ăn cho heo đời sau, bà còn trông mong được gì ở nàng? Đừng để phí mất một con gà ngon.
“Vâng!” Khâu thị cả người như đang nằm mơ. Hôm qua ăn trứng, hôm nay giết gà, ngày mai cha mẹ chồng chẳng phải bay lên trời luôn sao? Con heo trong chuồng liệu còn sống được tới năm mới không?
Cứ ăn kiểu này, tiền học sau năm mới của đại ca chắc chắn chẳng còn chỗ trông cậy.
“Haiz, phải làm sao đây?” Khâu thị lắc đầu. Nàng chẳng quản được ai, chuyện gì cũng không tới lượt nàng quản. Đương gia đã nói, cha mẹ chồng bảo sao thì làm vậy là được.
Nàng nhanh nhẹn bắt con gà mái già ngày nào cũng vểnh mông nhưng chẳng chịu đẻ, lại ăn béo nhất đàn. Bỗng dưng bị bắt, con gà đập cánh dữ dội, ra sức giãy giụa. “Cục cục… quác!”
Khâu thị nắm chặt hai chân nó. Không đẻ trứng, ăn lại nhiều, sức cũng chẳng nhỏ chút nào.
“Cha!” Nàng đưa gà cho lão Từ rồi quay vào phòng làm việc.
Lão Từ cầm dao, ngồi xổm bên chum nước. Dưới chân ông đặt một cái bát sứ lớn để hứng tiết gà.
“Cục cục… quác!” Con gà cảm nhận được nguy hiểm, càng đập cánh dữ hơn.
“Béo thế này, chắc chắn nhiều thịt.” Trần Như ngồi xổm bên cạnh lão Từ. “Mông vểnh cao thế mà sao lại không chịu đẻ trứng nhỉ?”
“Chắc tại lười.” Nói xong, ông chẳng hề do dự rạch một nhát vào cổ gà, một tay giữ chân, một tay giữ cổ, đưa vết cắt vào phía trên cái bát.
“Quác…” Con gà mái kêu dài tuyệt vọng, làm đàn gà trong sân cũng nhốn nháo theo.
“Đúng là thứ chẳng khiến người ta bớt lo.” Lão Từ đưa ra lời đánh giá cho cả đời con gà.
Trần Như gật gù. “Giống hệt đám người trong nhà này.”
Mấy đứa trẻ đều vây quanh, tò mò nhìn ông bà giết gà.
“Gia gia, chân gà cho con ăn được không?” Từ Đại Bảo trơ mặt hỏi, hoàn toàn quên sáng nay mình vừa bị mắng vì chuyện trứng.
Đúng là chỉ nhớ ăn, chẳng nhớ đòn. Tuổi còn bé mà da mặt đã dày.
“Không có. Chân gà là của nãi nãi ngươi.”
“Thế thịt gà? Cho con một miếng thật to nhé?”
“Thịt gà là của ta.”
Từ Đại Bảo muốn khóc. Hai đứa trẻ còn lại cũng muốn khóc. Hóa ra giết cả một con gà mà bọn chúng chẳng được phần gì?
“Vậy chúng con ăn gì?”
“Lông gà dưới đất đấy, các ngươi nhặt mà chơi.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)


