Giang Vọng Thư trở về chung cư.
Chỉ là nơi này, e rằng chẳng bao lâu nữa sẽ không còn thuộc về cô.
Đồ đạc còn để lại ở đây cũng phải nhanh chóng thu dọn hết, cô không phải kiểu mặt dày mà cứ cố giữ lấy những thứ vốn chẳng còn thuộc về mình.
Việc đầu tiên là kiểm tra lại két sắt.
Giờ phút này, thứ đáng giá nhất mà cô sở hữu, chính là tòa chung cư này. Món quà lễ thành niên, đã được sang tên chính thức cho cô từ trước.
Ngoài ra, bên trong còn có đủ loại trang sức quý giá, những món đồ chơi nhỏ xinh mà con gái hay thích, phần lớn đều do Giang Dữ tặng. Nhiều món cô thậm chí còn không biết rõ giá trị, nhưng tổng số chắc chắn sẽ khiến người ta kinh ngạc nếu biết được.
Mẹ nuôi và Giang Dữ chắc chắn sẽ không tính toán với cô những thứ này. Nếu cô có thể sống thêm một quãng thời gian dài, có lẽ sẽ thấy không nỡ rời xa. Nhưng hiện tại… lòng cô lại hiếm hoi thấy nhẹ nhõm.
Vốn dĩ, chủ nhân thật sự của những thứ này, đáng lý là Tống Lê Nhược.
Giang Vọng Thư đóng lại cánh cửa két sắt chiếm trọn một mảng tường, rút ra một tờ giấy, cẩn thận ghi lại mật mã, sau này có thể giao lại cho Tống Lê Nhược.
Còn có một ít giày dép, quần áo, cùng vài món trang sức nhẹ nhàng thường ngày, đa số là do mẹ nuôi Sở Viện hoặc cô tự mình mua. Giá cả không rẻ, nhưng cũng chưa đến mức giá trị lớn như tiền gửi ngân hàng.
Sở Viện là người làm việc đâu ra đấy. Nếu sau này Tống Lê Nhược chuyển vào đây ở, những món đồ này chắc chắn sẽ được thay mới toàn bộ. Đồ cũ cô đã dùng qua, dù còn tốt đến mấy cũng sẽ bị xử lý gọn gàng.
Giang Vọng Thư đi một vòng quanh phòng. Vốn định sắp xếp lại chút ít, nhưng rất nhanh đã từ bỏ ý định.
Đồ đạc nhiều quá, mà cô cũng chẳng có chỗ nào để mang đi. Còn không bằng cứ để yên lại đây. Sau này cô không còn nữa, xử lý ra sao cũng chẳng liên quan đến cô nữa rồi.
Hoặc đem bán đồ cũ, hoặc vứt bỏ đi. Dù sao cũng sẽ có người phụ trách đến thu xếp gọn gàng.
Giang Vọng Thư kéo tủ kính trưng bày ra. Trên lớp lót nhung đen, vẫn còn đặt hơn hai mươi chiếc đồng hồ đeo tay, phần lớn là quà tặng từ các trưởng bối hoặc bạn bè.
Người nhà đều biết cô không thích đeo gì trên cổ tay, nên hiếm khi mua đồng hồ cho cô.
Chỉ có một chiếc là ngoại lệ, chiếc đồng hồ cổ mặt nguyệt tinh xảo, với họa tiết vầng trăng được chế tác từ đá quý hoàng, còn những ngôi sao thì được đính bằng mười mấy viên kim cương lấp lánh. Nghe nói, món này từng là vật trân quý của một cô công chúa hoàng gia đời trước.
Đây là món quà thành niên năm cô mười tám tuổi, do chính Giang Dữ mua về từ một buổi đấu giá.
Giang Vọng Thư lặng lẽ nhìn chằm chằm chiếc đồng hồ ấy thật lâu, cơn giận đối với Giang Dữ bỗng chốc cũng tan đi không ít.
Bao năm qua, người anh ấy đã thật sự vì cô mà dốc cả tim gan. Đột nhiên phát hiện ra cô em gái mà mình hết mực yêu thương hóa ra là giả, phản ứng có chút gượng gạo cũng là lẽ thường tình.
Dù sao thì… anh ấy cũng chẳng thể giận được bao lâu.
Nghĩ vậy, Giang Vọng Thư khẽ thở dài, quyết định vẫn nên rộng lượng với anh trai mình một chút.
Cô lại nhìn quanh căn hộ một lần nữa.
Vì tiện cho việc học hành, cô đã sống ở đây suốt ba năm. Bao nhiêu đồ đạc vụn vặt, bao nhiêu dấu vết nhỏ bé đều lưu lại, cùng với vô số hồi ức.
Trên mặt bàn còn có một vệt cháy nâu sẫm, dấu vết còn lại từ lần sinh nhật năm trước, khi cô cùng bạn bè thổi nến thì vô tình làm rơi cây nến nóng lên bàn. Cái bàn khi ấy rất khó thay mới, về sau dì Bảo Khiết cũng chỉ biết dùng khăn trải bàn phủ lên cho khuất mắt. Nhưng cô không thích loại cảm xúc gò bó mà khăn trải bàn mang lại, nên lại dứt khoát gỡ xuống.
Bên cửa sổ là vài chậu hoa nhỏ lưa thưa. Mùa xuân năm nay, nghe nói thược dược dễ chăm, dễ trổ hoa rực rỡ nên cô mua vài chậu, chăm bẵm rất tỉ mỉ. Quả nhiên đến lúc nở, cả khung cửa sổ rực rỡ muôn màu, khiến mùa xuân ấy cũng trở nên rạng rỡ và dịu dàng hơn.
Nhưng giờ, mùa hè đã quá nửa, hoa tàn gần hết. Chỉ còn vài nhánh thưa thớt, lá cũng héo rũ vì ít được chăm sóc, thỉnh thoảng chỉ có dì Bảo Khiết ghé qua tưới nước.
Nghe nói loài hoa này nở rực thì chóng tàn, phần lớn đều không qua được mùa xuân năm sau.
Giang Vọng Thư bắt chước mẹ mình, cẩn thận tưới nước, bón phân, tỉa lại cành lá. Quả nhiên chỉ một lát sau, vài mầm non mới đã bắt đầu hé ra dưới ánh sáng, mang theo chút sinh khí như đang trở mình.
Dù sống không lâu, thì cũng phải sống thật tinh tế, xinh đẹp như vậy mới khiến người ta thấy dễ chịu.
Cô mỉm cười, cảm giác như lòng cũng dịu lại, nhẹ nhõm hơn nhiều.
Sau đó, cô thu dọn vài bộ quần áo thường ngày, hai đôi giày tổng cộng chưa đầy một chiếc túi nhỏ.
Cuối cùng, lại thong thả đi quanh căn phòng một lượt nữa, rồi mới rời đi.
Cánh cửa lớn khép lại trong lặng lẽ.
Căn hộ trở lại với sự yên tĩnh ban đầu, như thể cuộc chia ly chưa từng diễn ra, nhưng lặng lẽ đến mức khiến người ta không thể không cảm nhận được.
Đến yên tĩnh, đi cũng yên tĩnh, tốt nhất là chẳng ai nên khuấy động nơi này thêm nữa.
Chỉ cần nắm đúng hướng, việc điều tra thật ra cũng không mất quá nhiều thời gian.
Chỉ trong một hai ngày, sự tình đã dần sáng tỏ.
Giờ cũng không rõ rốt cuộc là sai sót ở đoạn nào. Chỉ biết, vì một sự trùng hợp ngoài ý muốn, hai đứa nhỏ đã bị trao nhầm, rồi cứ thế sống cuộc đời thuộc về đối phương.
Một đứa trở thành thiên kim tiểu thư, áo gấm cơm lành, lớn lên trong nhung lụa.
Đứa còn lại thì đường đời gập ghềnh, từng trải đủ thăng trầm mới đi đến ngày hôm nay.
Nghe nói, cô gái kia sống cũng khá khổ cực, từng phải bỏ học giữa chừng, lăn lộn vào giới giải trí, một thân một mình gắng gượng vươn lên. Sở Viện nghe mà trong lòng xót xa không nói nên lời.
“Dù sao cũng nên gặp mặt một lần, nhà bên kia bây giờ cũng rất khó khăn, mà mình thì còn có điều kiện. Có thể giúp được phần nào thì nên giúp, dẫu sao… cũng là một đoạn duyên phận.” Lời Sở Viện nói, quả nhiên không lệch khỏi dự đoán của Giang Vọng Thư.
Dù vậy, bà vẫn không quên dỗ dành con gái bên cạnh:
“Con cũng đừng lo. Anh trai con đã thăm dò qua rồi, mẹ ruột của con là người rất tốt. Chỉ là… tình hình nhà bên ấy con cũng biết sơ sơ rồi, có một người cha dượng, còn một đứa em gái đang bệnh nặng. Chuyện sau này con không cần bận tâm, nhưng nếu con cảm thấy không quen với cuộc sống bên đó, bất cứ lúc nào cũng có thể quay về. Nhà này lúc nào cũng là nhà của con. Mẹ vẫn mong con mãi ở lại đây với mẹ.”
Những lời này, đơn thuần là xuất phát từ đáy lòng một người mẹ. Một bên là huyết thống máu mủ, một bên là đứa con gái mà bà đã nuôi nấng bằng cả yêu thương hơn hai mươi năm qua. Bên nào nặng, bên nào nhẹ, thật khó mà phân định rạch ròi.
Ân nuôi dưỡng và huyết thống, là chuyện người ta tranh luận suốt mấy ngàn năm nay, đâu thể nào chỉ một lời là xong.
Bà chỉ có thể nói, mình sẽ cố hết sức để bù đắp cho đứa trẻ bị trao nhầm trở về. Nhưng đồng thời, cũng không nỡ bạc đãi Vọng Thư dù chỉ một chút.
Giang Vọng Thư ngoan ngoãn dụi đầu vào vai mẹ:
“Vâng. Đến lúc đó con sẽ thường xuyên đến thăm mẹ, chỉ cần mẹ đừng thấy con phiền là được.”
Sở Viện cũng ôm lấy con gái, mỉm cười đáp lại:
“Được, mẹ chờ con.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)

