Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Bạch Nguyệt Quang Mất Sớm Đã Trở Về Rồi! Chương 16: Đàn Ông Đúng Là Mấy Con Heo Đầu To

Cài Đặt

Chương 16: Đàn Ông Đúng Là Mấy Con Heo Đầu To

Lúc hai người từ phòng Sở Viện đi ra, bầu không khí giữa họ dường như chùng xuống. Ánh mắt khi nhìn nhau, bất giác đã bớt đi vài phần thân thiết.

Giang Dữ bước nhanh đi về phía trước, Giang Vọng Thư lững thững theo sau, lặng lẽ chậm hơn vài bước.

Sở Viện trông thấy một màn ấy, khẽ nhíu mày.

Hai đứa trẻ này, làm sao còn không rộng lòng bằng bà, một người trưởng bối đã đi gần nửa đời người rồi chứ?

Nhưng ngẫm lại, ai mà ngờ được một chuyện như vậy lại rơi trúng lên đầu mình? Đại khái, cả hai đứa đều cần thêm chút thời gian để tiêu hóa hết những gì vừa nghe.

Sở Viện cúi đầu, lại mở điện thoại ra, ngắm nhìn bức ảnh chụp cô gái trẻ trên màn hình.

Trong ảnh, cô bé ấy có khuôn mặt thanh tú, nét mặt lạnh nhạt mà mang theo chút kiêu ngạo. Quả thật, càng nhìn càng giống bà khi còn trẻ.

…Nhưng cũng chưa hẳn giống. Đứa nhỏ này, xét cho cùng vẫn không có được cái dáng vẻ, kiêu căng bức người như bà năm xưa.

Hồi ấy, lúc bà còn chưa lập gia đình. Bà chính là một tiểu thư cành vàng lá ngọc, lúc nào cũng ngẩng cao đầu, cứ tưởng cả thế giới đều xoay quanh mình. Mỗi lần nhớ lại cái dáng vẻ “không sợ trời, không sợ đất” ngày đó, bà cũng phải bật cười.

Còn cô gái này lại khác. Không có vẻ ngông nghênh, lại càng không phải loại ngạo mạn sinh ra từ kiêu ngạo mù quáng. Trái lại, ánh mắt cô ấy dịu dàng hơn, trong dịu dàng còn ẩn giấu một loại kiên cường lặng lẽ.

Nhìn qua cũng biết là một đứa trẻ có chí khí, có lòng tự trọng và đã được nuôi dạy rất tốt.

Nghĩ vậy, trong lòng bà dâng lên một tia vui mừng mơ hồ.

Ấn tượng ban đầu với gia đình Tống Lê Nhược, theo đó cũng được cải thiện không ít.

Nhưng, nói thế nào thì bà vẫn thấy tiếc cho Vọng Thư. Đến tận bây giờ, thậm chí bà còn cảm thấy có chút may mắn, vì lúc chuyện này bị phát hiện các con đều đã trưởng thành cả rồi.

Nếu là hồi còn nhỏ, chỉ tưởng tượng đến cảnh đứa con gái mình nuôi nấng từ tấm bé, đột nhiên bị bế khỏi vòng tay ép buộc đưa vào một gia đình khác. Lòng bà đã như bị ai đó cắt một nhát sâu, đau đớn tới mức không chịu nổi.

Chắc bên kia, họ cũng có cảm giác như vậy.

Rốt cuộc, chuyện năm đó làm sao lại rối loạn đến mức này!

Sở Viện thở dài đứng dậy, tự nhủ phải chấn chỉnh lại tinh thần. Rõ ràng, những “trận đánh” tiếp theo còn chưa tới đâu.

Bà chỉ mong, bọn nhỏ có thể từng bước vượt qua được cửa ải khó khăn này, bình an và khỏe mạnh.

Giang Dữ vừa ra khỏi cửa, liếc mắt liền thấy người phía sau cứ rụt rè, chần chừ mãi không chịu bước tới, anh bèn dứt khoát đứng lại chờ.

Giang Vọng Thư càng đi càng chậm, như thể đang đếm từng viên gạch dưới chân.

Nhưng dẫu chậm cách mấy, khoảng cách giữa hai người cũng chỉ chênh lệch đôi ba bước.

Cuối cùng, cô cũng len lén bước đến bên cạnh Giang Dữ, lí nhí gọi:

“Anh…”

Giọng cô nhỏ xíu, mềm mại như tơ bông, mang theo mấy phần đáng thương. Khác hẳn kiểu làm nũng ngang ngược như trước kia.

Giang Dữ hơi nhíu mày. Anh không thích loại cảm giác xa cách khách sáo này.

“Sao? Em không nhận người anh trai này à?” Anh hỏi.

Giang Vọng Thư ngẩng đầu nhìn anh một cái, rồi lại cúi đầu tránh đi ánh mắt, khẽ lẩm bẩm:

“Em đương nhiên nhận, chỉ sợ anh không muốn nhận em nữa thôi.”

Từ nhỏ, Giang Dữ đã là người rất coi trọng nguyên tắc, lại không dễ gần mấy. Những cô em họ em gái trong nhà dù có bám lấy, anh cũng chẳng buồn ngó tới. Chỉ có Giang Vọng Thư là ngoại lệ, phần nhiều là vì da mặt cô dày, lại cứ luôn tự cho mình là em gái ruột của anh.

Nhưng bây giờ, cái danh "em gái ruột" ấy hóa ra chỉ là một sai lầm. Cả hai người đều rõ điều đó, Giang Vọng Thư sao còn dám vô tư như trước.

Chỉ nghĩ đến mấy hôm trước còn vênh váo cậy sủng, cô liền hận không thể độn thổ.

Biết rõ sự thật rồi, sao lúc đó mình không thu liễm lại chút nào cơ chứ? Giang Vọng Thư vừa xấu hổ vừa hối hận.

Giang Dữ nhìn mái đầu đen nhánh trước mắt, dưới ánh nắng, từng sợi tóc óng lên như có ánh sáng, đẹp đến lạ thường.

Tay anh vô thức nhấc lên rồi lại buông xuống, khóe môi cũng cong lên theo:

“Đừng nghĩ linh tinh. Làm sao mà anh không nhận em được.”

Chỉ tiếc, nụ cười kia cùng với bàn tay vừa giơ ra rồi rút lại ấy, Giang Vọng Thư không hề thấy được.

Dù sao thì, có một câu khẳng định này của Giang Dữ, lòng cô cũng coi như được thả lỏng phần nào. Lại ngập ngừng hỏi:

Từ nhà chính đến gara có một đoạn đường nhỏ hơi dốc, nếu trời mưa thì đất ẩm rất dễ trơn trượt. Bên cạnh có bậc thang, nhưng đoạn dốc này lại chẳng ai đi, ngoại trừ Giang Vọng Thư.

Từ nhỏ cô đã không chịu ở yên, mỗi lần đi qua đây đều thích nghiêng người trượt xuống như chơi cầu trượt. Hồi còn bé tay chân vụng về, trượt mấy lần là ngã sấp mặt. Nhưng cô không bỏ cuộc, cứ kiên trì luyện tập mãi, sau này trượt đã trơn tru vô cùng.

Dấu vết mờ nhạt trên mặt dốc chính là “thành tích” bao năm luyện tập của cô.

Cái kiểu nghịch ngợm này Sở Viện chẳng thích chút nào, cảm thấy vừa không đoan trang lại không an toàn. Nhưng nói bao nhiêu cũng vô ích, Giang Vọng Thư nghe tai này, lọt tai kia. Mẹ không cho, thì chờ mẹ không có ở nhà trượt cũng được.

Tính cô vốn là vậy, xấu nết nghịch ngợm đầy người. Sở Viện bao năm dạy dỗ, có kiên nhẫn đến đâu cũng khó mà uốn nắn được hoàn toàn.

Giang Vọng Thư đi tới đoạn đường dốc quen thuộc, ngừng lại một chút, rồi bất ngờ chuyển bước, lần đầu tiên ngoan ngoãn men theo bậc thang bên cạnh mà đi xuống.

Giang Dữ không khỏi ngạc nhiên liếc nhìn cô.

Giang Vọng Thư cụp mắt, nhẹ giọng nói:

“Em cũng không thể mãi không biết điều như vậy được.”

Thời gian chẳng còn bao nhiêu, cô vẫn muốn cố gắng làm một đứa con gái ngoan ngoãn, đừng để mẹ nuôi Sở Viện phải tức giận thêm nữa.

Tuy nhiên, cô gần như chưa bao giờ đi đường này, đã quên mất bậc cuối cùng thấp thoáng ở dưới kia cao hơn bình thường một chút. Vì vậy, vừa bước xuống đến đó chân trái cô bước hụt một nhịp, suýt nữa thì ngã sấp mặt.

Giang Dữ kịp thời đưa tay giữ cô lại, nhưng ngay sau đó lại như bị bỏng mà lập tức buông tay ra.

Giang Vọng Thư loạng choạng vài bước mới đứng vững, may là không ngã.

Cô tức mình quay đầu nhìn Giang Dữ, nhưng đối phương lại theo phản xạ tránh ánh mắt của cô.

Trời vẫn còn oi nóng, Giang Vọng Thư mặc một chiếc váy mỏng nhẹ, tay áo rộng, để lộ cánh tay trắng nõn như tuyết. Cô trời sinh nhiệt độ cơ thể thấp hơn người bình thường, làn da lại láng mịn như ngọc, sờ vào mềm mại trơn nhẵn như không hề có khuyết điểm.

Giang Dữ chỉ cảm thấy lòng bàn tay mình như bị đốt cháy, luồng nhiệt ấy cứ thế lan dọc lên cánh tay, nóng bừng đến khó chịu.

Anh cụp mắt, âm thầm nắm tay lại, như sợ cô nhìn ra điều gì bất thường.

Giang Vọng Thư hừ nhẹ một tiếng:

“Em đúng là không đi được đường thẳng. Khó lắm mới chịu đi đàng hoàng, kết quả suýt nữa còn té ngã.”

“…Để lần sau anh bảo người sửa lại chỗ này.” Giang Dữ nói, vẫn không nhìn cô.

Giang Vọng Thư lặng lẽ nhìn anh một lúc, rồi bỗng thấy bực bội. Cô mím môi, xoay người tự mình bỏ đi thẳng.

Xe của Giang Dữ cô cũng không thèm ngồi, quay ra gọi tài xế trong nhà tới đón.

Lúc lên xe, cô vẫn còn bực mình, ngồi thế nào cũng không thấy thoải mái.

Tài xế là người đã nhìn hai anh em lớn lên từ nhỏ, chỉ liếc mắt liền hiểu, lại cãi nhau nữa rồi. Hoặc đúng hơn là, tiểu cô nương lại đang giận dỗi. Dù gì bao năm nay, lần nào cũng là Giang Dữ nhường em gái trước.

Ông bật cười:

“Sao thế? Lại bị anh con chọc giận à?”

“Đừng nhắc nữa, đàn ông đúng là mấy con heo đầu to, nói không bao giờ giữ lời!” Giang Vọng Thư không khách khí chút nào, hầm hừ trút giận.

Vừa mới lúc nãy còn nói không nỡ không nhận mình, vậy mà mới quay đi một chút đã tránh né như thể cô là thứ gì bẩn thỉu ấy!

Cô không phục, giơ cánh tay trắng nõn của mình lên soi xét một hồi. Mềm, thơm, trắng, sạch sẽ, có chỗ nào đáng bị ghét bỏ chứ?

Chẳng lẽ anh ấy coi mình cũng giống mấy cô gái ngoài kia, chỉ biết bám lấy anh không rời?

Nghĩ tới đó, Giang Vọng Thư khinh khỉnh nhăn mũi, tỏ rõ sự coi thường.

Thôi đi, ai thèm để ý tới anh! Anh nghĩ gì thì mặc kệ, chỉ cần mẹ vẫn chịu nhận cô là được rồi.

Giang Vọng Thư ngồi tựa lưng vào ghế da, hậm hực mà thầm nghĩ như vậy.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc