Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Giá trị trung thành trên đầu cũng tăng lên 20.
Phong Ẩn giống như trốn vào hầm băng, mất đi tri giác. Hắn vốn cho rằng mình sắp phải chết tại bầu trời băng tuyết này, không ngờ quanh người lại được cảm giác ấm áp bao bọc.
Ý thức quay trở về, hắn dựa vào chút ý thức còn lại nhọc nhằn mở mắt. Động băng và giường băng quen thuộc, hương hoa nhài lành lạnh quen thuộc và bóng hình xinh đẹp như Bạch Nguyệt Quang (ánh trăng sáng) quanh quẩn ở đó.
Người lương thiện như vậy, thế mà lúc trước hắn lại sinh lòng chống đối không ưa tiên tử. Hắn không kiềm được xót xa hối hận.
“Xem ra muốn tăng giá trị trung thành lên cũng không khó lắm.”
[...]
“Hệ thống, ngươi có thể nhìn ra cơ duyên Mang Bắc ở đâu không?”
[Chỉ có thể do nhân vật chính có thiên vận kích hoạt]
Nam Huyền nhìn Phong Ẩn đang sống dở chết dở ở trên mặt đất, cũng không biết khi nào hắn mới có thể tỉnh lại. Nàng lập tức trở tay lấy ra một viên ngũ phẩm đan dược nhét vào trong miệng hắn.
Dược lực của đan dược ngũ phẩm rất mạnh, chỉ thấy vết thương trên người thiếu niên đang nhanh chóng khép lại, hắn cũng từ từ tỉnh dậy.
[Lãng phí]
“Cái này gọi là đầu tư.”
Phong Ẩn được hư ảnh hoa nhài bao quanh, như tôm tép bị cầm tù. Hắn cúi người, mặt hơi phiếm hồng.
“Nhân vật chính có vẻ khác thường.”
[Độc Băng Giao, Phong Ẩn dính phải mị độc Băng Giao. Đan dược ngũ phẩm chữa trị vết thương đồng thời cũng khuếch tán mị độc trong cơ thể]
“Xem ra hào quang nhân vật chính đã gấp không kịp chờ muốn kiếm cho hắn một vị hồng nhan tri kỷ.”
Phong Ẩn cũng không phụ cái danh nhân vật chính, tu vi Khí Võ cảnh dưới độc tố của hồn thú Chân Vũ cảnh ăn mòn lại có thể gắng gượng chống lại độc tố.
“Tiên tử… thứ cho ta vừa dính chất độc Băng Giao, xin tiên tử hãy mau rời khỏi đây.”
Phong Ẩn trông có vẻ đang rất kiềm chế, rõ ràng hàn ý đã xâm nhập vào cơ thể, trên trán còn rịn ra mồ hôi tinh mịn.
Mái tóc xõa ra rũ xuống, hạo nhiên chính khí(1) giữa hai đầu lông mày như đang chống lại độc tố. Gương mặt thiếu niên vốn phóng túng không kiềm được nay lại có thêm chút vẻ thương tiếc, thảo nào có thể lừa được tiểu cô nương trao thân giải độc.
(1) Hạo nhiên chính khí: là một khái niệm bắt nguồn từ triết học Mạnh Tử, diễn tả một tinh thần cương trực, ngay thẳng, cao thượng và to lớn, biểu hiện lòng nhân nghĩa, đạo đức và sự vững vàng trước mọi khó khăn, thử thách của cuộc đời.
Nam Huyền lặng lẽ nhìn một lát đã cảm thấy không thú vị. Nàng đưa tay ra, băng dưới mặt đất thoáng cái vỡ nát, ném Phong Ẩn đang y phục xốc xếch vào thẳng trong hồ băng.
“Đa… đa tạ tiên tử.”
“Ngồi thiền tập trung tinh thần.” Nam Huyền lạnh giọng nhắc nhở.
Phong Ẩn nghe vậy, vội ngồi xếp bằng ở trong hồ băng, cơ thể run rẩy vận chuyển hồn lực ép chất độc ra ngoài.
Cả tinh thần và thể xác cùng lúc bị tra tấn, Phong Ẩn giống như đang quanh quẩn bên bờ vực tử vong.
Lúc hắn gần như sắp sửa tan vỡ, trán chợt truyền tới cảm giác ấm áp, vẫn là hương thơm hoa nhài kia.
Phong Ẩn không dám mở mắt, lúc hắn cảm nhận được cảm giác ấm áp từ trán truyền tới, tâm trí khẽ dao động.
Hồn lực khổng lồ cuốn lấy khắp người, đang ép chất độc trong cơ thể từng tấc từng tấc ra ngoài. Cơ thể hắn giống như đang bị lăng trì, nhưng nếu muốn bảo vệ tính mạnh thì đành phải vậy.
[Đinh, phát hiện ký chủ làm nhân vật chính có thiên vận bị thương nặng, ban thưởng 20.000 giá trị nhân vật phản diện]
“Không hổ là nhân vật chính, như vậy cũng không chết được.” Nam Huyền đột nhiên dùng sức một chút, ép hết chất độc ra rồi phẩy tay áo lùi về sau.
“Phụt.”
Chỉ thấy Phong Ẩn phun ra một ngụm máu đen, mặt mày trắng bệch.
Cho dù hắn đã nuốt đan dược chữa thương ngũ phẩm nhưng cơ thể cũng không chịu được bồi dưỡng như vậy.
“Nơi này không phải là cấm địa mà ngươi nói, hãy mau rời khỏi đây đi.”
Phong Ẩn lảo đảo đứng dậy, cúi đầu xá Nam Huyền một cái: “Phong Ẩn tạ ân cứu mạng của tiên tử.”
Nam Huyền đang tự hỏi có phải chỉ có nàng đi rồi thì cơ duyên của nhân vật chính mới có thể xuất hiện hay không, chợt thấy xung quanh động băng xuất hiện vết nứt. Sau đó hang động bắt đầu rung chuyển, tất cả các khe hở đang từ từ khép lại.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)




-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)


