Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Bạch Nguyệt Quang? Không! Ta Là Đại Phản Diện Do Trời Định Chương 27

Cài Đặt

Chương 27

“Trấn.”

Giao xà giãy giụa, giọng Phong Ẩn ở sau lưng truyền đến: “Tiên tử cẩn thận! Trong miệng Băng Giao có chứa nọc độc!”

Chưa xỉu sao, chưa xỉu thì tốt.

Nam Huyền trở tay, trong lòng bàn tay có cánh hoa màu trắng thuần trôi lơ lửng. Nam Huyền nhìn nọc độc trong miệng Băng Giao phun ra, mũi chân điểm nhẹ mượn cánh hoa dưới chân nhảy lên, cánh hoa trong tay thuận thế bay ra.

“Tán.” Tâm Mạt Lị đệ tứ trọng, hồn kỹ Huyền Vũ cảnh [Tán]. Những mảnh cánh hoa bay tới tấn công, mỗi một mảnh đều sắc bén như dao.

Cánh hoa nhài mềm mại tựa như lưỡi dao sắc bén, hòa vào tuyết bay đầy trời rơi lả tả.

Bùm bùm bùm.

Mấy tiếng nổ liên tục vang lên, mùi máu nồng đậm giữa tuyết bay nổ tung, chỉ có Nam Huyền tay áo bồng bềnh tựa như tiên tử không nhiễm bụi trần, y phục màu trắng thuần không hề nhiễm một chút ô uế.

Cùng là Chân Vũ cảnh, cho dù tu vi của Băng Giao cao hơn nàng mấy cấp nhỏ nhưng lực chấn nhiếp của võ hồn thập phẩm Chí Tôn cũng không phải chỉ có hư danh. Nàng tu song hồn, hồn lực mà nàng có cũng không phải cái người thường có thể so sánh.

Trước mắt Phong Ẩn bị huyết khí bao phủ, trong tai phát ra tiếng ông ông. Trong lúc ý thức mơ hồ, hắn thấy nàng giống như tiên tử áo trắng từ trên trời đi tới, chóp mũi phảng phất có hương hoa nhài lành lạnh thoang thoảng.

“Vẫn ổn đấy chứ?”

Giọng nói trong trẻo nhưng lạnh lùng xa cách, lại không duyên cớ làm tâm trí Phong Ẩn hơi dao động.

Hình như hắn thấy nữ tử áo trắng ngồi xổm người xuống, giữa các đầu ngón tay đang vo một viên đan dược, một chuỗi vòng tay Bồ Đề giống như bạch ngọc đeo trên cổ tay, lại không bằng một nửa đầu ngón tay trơn nhuận như ngọc.

Phong Ẩn đã hoàn toàn mất đi ý thức, chỉ có thể cảm giác được có một dòng nhiệt lưu đang truyền vào trong cơ thể, đang chậm rãi chữa trị vết thương cho hắn.

[Hiện đã mở khóa giá trị trung thành của nhân vật chính, đề nghị ký chủ dùng thuốc cao cấp chữa cho Phong Ẩn, hiệu quả của đan dược nhị phẩm không lớn]

“Lãng phí.”

Nam Huyền nhìn vào con số màu đỏ mới xuất hiện bên dưới giá trị thiên vận trên đỉnh đầu Phong Ẩn, giá trị trung thành: 10.

“Giá trị trung thành?”

[Tức là mức độ tín nhiệm ký chủ của nhân vật chính có thiên vận, mức độ thiện cảm, mức độ trung thành. Giá trị trung thành đạt 100 tức là sẽ không bao giờ phản bội ký chủ, hoàn thành nhiệm vụ xúi giục]

Nam Huyền đứng trên vách băng nhô ra, không quan tâm tới Phong Ẩn đã hôn mê sau lưng nữa.

“Số mệnh nhân vật phản diện trời sinh không hợp với nhân vật chính. Hệ thống à, một người theo chủ nghĩa ích kỷ tinh tế như ta, sao lại đi cứu chữa cho một kẻ là đối thủ trời sinh chứ.”

[Ký chủ, Thiên Khung giới không phải thế giới cũ của ký chủ mà có thể xử sự theo cảm xúc, hoàn thành xúi giục rồi thu hắn vào hậu cung đi!]

“Người thành công lợi dụng tình cảm, kẻ thất bại mới lấy tình cảm ra bàn chuyện, cho dù có thu vào hậu cung thì ta cũng không nhìn trúng loại dưa leo nát nhân vật chính có thiên vận này.”

“Ngươi đoán xem, nhân vật chính có thiên vận chung cực dùng thân thể Khí Võ cảnh kinh lịch bí cảnh hạ giới, không gian loạn lưu, sông băng Mang Bắc mà không chết. Nếu như ta thực sự có lòng dụ Băng Giao ra, với lá bài tẩy của hắn liệu có chạy thoát khỏi tay Băng Giao được không.”

Hệ thống im lặng.

****

Nam Huyền nhấc Phong Ẩn đã hôn mê ở sau lưng lên, quay lại động băng mới vừa rồi. Nhân vật chính có thể rơi xuống đây, thiết nghĩ cơ duyên nằm ngay trong cái vách băng nứt này.

Nhưng nàng đã tìm khắp nơi xung quanh, cũng không phát hiện động băng có gì không ổn.

Gió rét lạnh lẽo chui vào thân thể, Nam Huyền có hồn lực trong người ngược lại không có chuyện gì. Còn Phong Ẩn ở trên mặt băng lại vô thức cuộn tròn người lại, giữa hai chân mày toát ra khí lạnh.

Nam Huyền thấy thế, mới quay sang phía thiếu niên trên mặt đất phất tay một cái, chỉ thấy hư ảnh một đóa hoa nhài từ mặt băng mọc lên, bao trùm lấy người. Cảm giác lạnh lẽo quanh người thiếu niên rút đi, hơi thở đã trở nên ổn định. Hai mắt nhắm nghiền, ánh mắt khép hờ thông qua khe hở giữa hai mí mắt nhìn tới Nam Huyền.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc