Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Rét lạnh cùng cực với Tuyết Loan mà nói lại là hoàn cảnh thích hợp nhất, chưa đến nửa ngày, một người một chim đã đi đến mục tiêu.
[Phát hiện nhân vật chính có thiên vận chung cực, Phong Ẩn. Thông báo nhiệm vụ: Xúi giục nhân vật chính có thiên vận!]
Nam Huyền ngồi dậy, khó hiểu nhíu mày: “Nhân vật chính có thiên vận chung cực? Xúi giục?”
[Không cần thắc mắc, câu hỏi được đặt ra là với thủ đoạn trước mắt của ký chủ liệu có giết được hắn không]
[Ở thời đại tranh đấu khốc liệt, nhân vật chính có khí vận bình thường chạy đầy đất. Người dẫn đầu các nhân vật chính bình thường chính là nhân vật chính có thiên vận chung cực. Tại Võ Hồn giới có tổng cộng sáu vị, thường được gọi là, Tiểu Cường đánh không chết]
Chỉ là khó giết thôi, vậy cũng được.
[Hơn nữa hì hì hì, ở hậu kỳ nhân vật chính có khí vận chung cực đứng đầu về tướng mạo, chẳng lẽ ký chủ không muốn…]
“Nói như vậy, có phải giá trị khí vận của nhân vật chính có thiên vận chung cực rất cao không?”
[Đúng vậy thưa ký chủ]
Nam Huyền đưa mắt nhìn xuống dưới, vẫn chưa nhìn thấy có người.
Cứ thế qua một lúc lâu, có tiếng động từ phía bên cạnh truyền tới.
“Gào!”
Nam Huyền nhón chân nhảy ra đằng sau, đứng ở đỉnh núi băng: “Tuyết Loan, không cần nương tay.”
Tuyết Loan nhận được mệnh lệnh, đôi mắt sắc bén hiện lên vẻ phấn khích. Bản tính Hồn Thú hiếu sát, Tuyết Loan cũng không ngoại lệ. Hôm nay nó gặp được Hồn Thú có thực lực tương đương, đương nhiên là phấn khích.
Nam Huyền vừa nhấc đầu ngón tay lên, sau lưng lập tức có hư ảnh hoa nhài khổng lồ hiện ra, phát ra ánh sáng nhè nhẹ.
Tuyết Loan giương cánh bay cao, cánh lông vũ màu trắng như mũi tên nhọn ùn ùn kéo đến quét xuống, khuấy lên từng đợt sóng bông tuyết.
Gào!
Bạo Tuyết Hùng rống to, sóng âm phá nát mưa tên. Song quyền đột ngột nện xuống mặt đất một cái, từng cây cột băng từ dưới mặt đất dâng lên xông thẳng lên trời, đâm thẳng tới Tuyết Loan.
Hồn kỹ liên tiếp không ngừng, mặt đất rạn nứt, núi băng sụp đổ.
Xung kích khổng lồ càn quét cả chiến trường, Nam Huyền bay bổng lên không trung, đỉnh băng dưới chân đã sớm vỡ vụn.
Tâm Mạt Lị đệ tam trọng, hồn kỹ Linh Vũ cảnh [Hộ]. Hồn Lực ngưng tụ thành cánh hoa nhài xoay quanh cơ thể, Nam Huyền dưới sự bảo hộ của nó có thể bay bổng lên không trung.
[Đinh, phát hiện nhân vật chính có thiên vận chung cực đã bị dư âm chiến đấu chấn đến ngất xỉu, thưởng cho ký chủ 10.000 giá trị nhân vật phản diện]
Mười ngàn! Không hổ là nhân vật chính có thiên vận chung cực hiếm có, chỉ có điều tên này cũng quá hèn nhát, cũng không biết đang nấp ở đâu, lại bị chấn đến ngất xỉu.
Nam Huyền đưa mắt nhìn về phía trước. Nàng nhấc một tay lên, cánh môi khẽ nhếch: “Trấn!”
Tâm Mạt Lị đệ ngũ trọng, hồn kỹ Chân Vũ cảnh [Trấn], chấn nhiếp tinh thần, đánh thẳng vào tâm hồn kẻ địch. Hơn nữa mục tiêu bị khóa sẽ phải hứng chịu trọng lực gấp mười lần bản thân.
Cái trước có thể phát huy ra tác dụng lớn trong quá trình đánh nhau, cái sau chính là gân gà(1), nhưng với loại Hồn Thú có hình thể khổng lồ này ngược lại có hiệu quả áp chế tuyệt vời.
(1)Gân gà: ăn thì vô vị, vứt thì tiếc, ví những việc làm vô bổ, không mang lại lợi ích gì.
Mặc dù nàng đánh không lại Hồn Thú Hồn Tông cảnh nhưng quấy nhiễu chiến trường thì vẫn làm được.
Chỉ thấy thân thể Bạo Tuyết Hùng đột nhiên run lên, xung quanh có quầng sáng màu vàng nhạt giáng xuống.
Tuyết Loan nhân lúc sơ hở này, khép hai cánh lại. Cơ thể bắt đầu xoay tròn giống như thoi bang (con thoi bằng băng), trong nháy mắt đâm thẳng tới Bạo Tuyết Hùng.
Thân thể Bạo Tuyết Hùng lảo đảo, một tầng bình chướng trong suốt bao phủ quanh người, xung kích khổng lồ đánh tới cuốn sạch gió tuyết, không gian rung chuyển dữ dội.
Ầm.
Bạo Tuyết Hùng không địch lại, Tuyết Loan hóa thành thoi băng xuyên qua cơ thể cao lớn của Bạo Tuyết Hùng. Vết máu nhỏ xuống, như mai đỏ trong tuyết.
Tuyết Loan ngậm một viên hồn đan trong miệng, như là muốn lấy lòng đi tới trước người nàng.
Nam Tuyết phất tay lau đi vết máu trên người Tuyết Loan: “Tự mình ăn đi, để sớm thăng cấp lên Hồn Thánh.”
Nàng nói rồi quơ quơ hồn giới trữ vật giữa không trung: “Nghe nói Hồn Thú có không gian trong cơ thể mình, bên trong là tài nguyên tu hành.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)




-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)


